Sau khi Lâm Thanh Hàm ấn nghe tin nhắn thoại thì mặt liền đỏ bừng, vì lời này của Khúc Mặc Thương mà bách chuyển thiên hồi, thậm chí không thể khống chế nghĩ đến cảnh tượng mê người lúc hai người xích loã đối mặt với nhau, này không chỉ mặt, mà cả người đều nóng lên.
Nàng thầm mắng một câu, nàng thật sự không hiểu. Nhưng sau khi bình tĩnh lại, nàng cũng tỉnh táo hơn rất nhiều, tuy vị kia nhà nàng cùng nàng ở bên nhau đã nỗ lực loại bỏ cái tên muộn tao, nhưng trong xương vẫn là rất muộn tao.
Trắng trợn tán tỉnh như vậy ngược lại không thích hợp. Nàng mím môi, nàng cũng không chọc thủng, chỉ đứng dậy, mặc áo khoác vào, đơn giản thu thập gọn gàng xong, gửi tin nhắn đi: Không đứng đắn.
Khúc Mặc Thương nhìn bốn chữ cứng rắn này, giống như nhìn thấy vẻ mặt vừa thẹn vừa giận nhưng lại giả bộ lạnh lùng của Lâm Thanh Hàm, ý cười nơi khóe mắt càng sâu, tâm tình có chút cáu kỉnh ban đầu cũng thoải mái hơn rất nhiều.
Điều lệ chế định này là phải làm, cô cần răn đe bọn họ một chút, ngày mai liền bắt đầu. Cầm tài liệu ném sang một bên, cô mở bản điện tử nhanh chóng nhập chú thích, xem qua từng thứ một.
Vốn định về nhà, bất quá trêu chọc khối băng nhà cô cảm thấy lên tinh thần hơn rất nhiều.
Bất tri bất giác đã chín giờ rưỡi, cô ngẩng đầu xoa xoa cổ, nhưng lại nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, cô kinh ngạc không biết muộn như vậy còn có người, cửa bị gõ ba tiếng. Quy quy củ củ gõ, khi thấy cô không có phản ứng lại gõ thêm ba tiếng nữa. Ban đầu Khúc Mặc Thương có chút cảnh giác, nhưng nghe đến đây liền bật cười, lập tức đứng dậy mở cửa.
Quả nhiên là khối băng nhà cô đang đứng bên ngoài, cô chưa kịp nói thì đối phương đã nhìn cô từ trên xuống dưới, đạm thanh nói: \”Đây là ở nhà một mình, tắm xong nằm trên giường sao? Chị nói em hiểu, em hiểu cái gì?\”
Ý cười trên mặt của Khúc Mặc Thương hơi cứng lại, xấu hổ sờ sờ chóp mũi: \”Sao em đến đây muộn vậy?\”
Lâm Thanh Hàm đứng ở cửa không nhúc nhích, chỉ nhàn nhạt ném ra một câu: \”Bạn gái em nói ở nhà một mình, em không được chạy nhanh qua đây sao?\”
Khúc Mặc Thương phụt bật cười: \”Được, chị sai rồi, đừng căng mặt như vậy. Bất quá em tới công ty như vậy, ngộ nhỡ chị đã về thì em chạy lại đây cũng vô ích.\”
Sắc mặt Lâm Thanh Hàm dịu đi, lấy đồ mang theo sau lưng: \”Chạy vô ích cũng không sao, tốt xấu gì chị cũng về nhà. Nếu em không chạy đến, chị lại không ăn cơm, một mình ở nơi này tăng ca, không tốt.\”
Khúc Mặc Thương nhìn nàng vào dọn cơm đã mua ra, không thể diễn tả tư vị trong lòng, nhẹ nhàng bước tới từ phía sau ôm lấy người bận rộn: \”Sao em lại săn sóc như vậy?\”
Sắc mặt Lâm Thanh Hàm nhu hòa, nắm tay cô xoay người lại, nhưng vẫn giả vờ lãnh đạm nói: \”Chị đừng tưởng chị dính vào em thì em sẽ không tức giận, gạt em không nói, còn trêu chọc em.\”
Khúc Mặc Thương chỉ cười, sau đó nhanh chóng hôn lên khóe môi nàng, cười nhìn Lâm Thanh Hàm. Lâm Thanh Hàm giống như không ngờ cô sẽ đột nhiên đánh lén mình, sau khi lấy lại tinh thần thì mặt trắng nõn không khống chế được mà đỏ lên, phấn nộn cực kỳ đáng yêu.