[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 49 [+] – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 49 [+]

Dù ghét bỏ nhưng cuối cùng bọn họ cũng trở về căn hộ bằng xe của Phó Thư Nghiên. Phó Thư Nghiên cũng rất bận, đưa bọn họ trở về liền lái xe rời đi.

Khi đến nơi, Lâm Thanh Hàm để Khúc Mặc Thương nghỉ ngơi, sau đó một mình đi ra ngoài.

Khi Từ Thanh thấy nàng rời đi, có chút nghi hoặc hỏi: \”Cô ấy trở về sao?\”

Khúc Mặc Thương lắc đầu: \”Không phải, em ấy đi siêu thị mua đồ ăn.\”

Từ Thanh \”ò\” một tiếng, không thể nói có phải mất mát hay không, Khúc Mặc Thương bên kia cũng khoing phát hiện, \”Lần trước em nói tay nghề của Thanh Hàm rất tốt, đêm nay chị có thể nếm thử.\”

Từ Thanh miễn cưỡng mỉm cười: \”Chị đây rửa mắt chờ xem, nhưng chị vẫn còn có dữ liệu thực nghiệm chưa sửa xong, chị về phòng trước, cô ấy trở về thì em kêu chị, chị sẽ phụ cô ấy một tay.\”

Đôi mắt Khúc Mặc Thương ngừng lại, vẫn thấy tâm tình của Từ Thanh không tốt lắm, vừa định mở miệng hỏi thì Từ Thanh đang chuẩn bị về phòng dừng bước, có chút áp lực hỏi: \”Em… em rất thích cô ấy phải không?\”

Khúc Mặc Thương nhìn nàng, hậu tri hậu giác phát hiện có cái gì không đúng, trong lòng lộp bộp một tiếng, trong lúc nhất thời cảm thấy rất phức tạp. Cô trầm mặc một hồi, rất nhanh lấy lại tinh thần, nhẹ giọng nói: \”Ừm, em đã đáp ứng cùng em ấy ở bên nhau chính là tính toán cả đời, nếu không đến lúc đó em sẽ không có dũng khí ngả bài với ba mẹ.\”

Từ Thanh chớp chớp mắt, quay đầu lại cười: \”Vậy chúc em may mắn.\”

\”Cảm ơn Từ tỷ.\”

Từ Thanh không nói gì, bước nhanh vào phòng. Tâm trạng Khúc Mặc Thương có chút hạ xuống, quả nhiên là sống vô dụng, tính ra là lớn tuổi nhất trong số ít người, kết quả là người ta có thể nhìn thấy rõ ràng, còn người lớn như cô thì mông lung hồ đồ.

Chỉ là hiện tại đã biết là tốt nhất, dù đã trải qua hai lần chuyện tình cảm cùng lần đầu tiên mơ màng hồ đồ, nhưng cô cũng sâu sắc nhận ra động tâm là chuyện rất vất vả, đặc biệt là khi đối phương không thể đáp lại càng chua xót hơn. Cô đã để Lâm Thanh Hàm nếm trải nhiều năm như vậy, tất cả những gì cô có thể bù đắp chính là từ nay về sau yêu nàng như bảo bối. Nhưng Từ Thanh, tốt nhất chính là để nàng nhìn rõ, sớm buông một chút.

Khi Lâm Thanh Hàm trở về, Khúc Mặc Thương đang ôm máy tính ngồi trên sô pha. Lâm Thanh Hàm nhìn đầu cô vẫn quấn băng, chân gác trên sô pha, không mang tất, đang nhìn máy tính ở đó, lập tức nhíu mày.

Đặt đồ xuống, đi qua lúc Khúc Mặc Thương ngẩng đầu lên liền lấy máy tính của cô đặt lên bàn trà: \”Không chóng mặt sao mà còn xem máy tính?\”

Miệng nói, tay nắm chân cô, quả nhiên lạnh băng, nhịn không được oán trách: \”Cũng không mang tất, chân rất lạnh.\”

Khúc Mặc Thương bị nàng làm ngứa, ngồi ở trên sô pha mím môi cười: \”Chị khá hơn nhiều rồi, cái này ngày mai sẽ giao cho gia sư, không muốn trì hoãn nữa.\”

Lâm Thanh Hàm nhìn cô một cái, vươn tay sờ đầu cô: \”Chờ khá một chút, thân thể quan trọng hơn.\”

Khúc Mặc Thương kéo tay nàng xuống, giả bộ ghét bỏ: \”Đi rửa tay đi, bẩn.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.