Tuy muốn ngủ cùng nhau, nhưng Lâm Thanh Hàm vẫn sợ chạm vào vết thương của Khúc Mặc Thương, cho nên luôn co người về phía bên trái. Tay trái Khúc Mặc Thương dùng sức kéo, nhẹ giọng nói: “Em tới gần chút, sẽ ngã xuống đất.”
Lâm Thanh Hàm hơi dịch qua, quay đầu nhìn Khúc Mặc Thương. Cảm nhận được ánh mắt của nàng, Khúc Mặc Thương buông tay trái sờ sờ mặt nàng, sau đó khép mắt lại: “Nhắm mắt ngủ đi.”
Đôi mắt dưới lòng bàn tay khẽ động, có chút ngứa, cô còn có thể cảm giác được khóe môi nàng rụt rè câu lên, làm tâm Khúc Mặc Thương cũng ngứa ngáy.
Một lúc sau, Lâm Thanh Hàm xê dịch mặt, nhắm mắt lại chỉ đơn giản là chôn vào trong vòng tay của Khúc Mặc Thương. Thân thể bên phải của Khúc Mặc Thương có vết thương, nàng không thể ôm cô, cho nên dùng ngón tay nắm lấy góc áo của Khúc Mặc Thương, vùi đầu vào vòng tay cô ngủ.
Khúc Mặc Thương đặt cằm lên đầu nàng cọ cọ, hai người chen chúc trên giường bệnh, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Buổi sáng thức dậy, Khúc Mặc Thương ngáp một cái, quay đầu liền thấy Lâm Thanh Hàm đang nhìn mình chằm chằm, tối hôm qua ngủ cùng nhau tối lửa tắt đèn chỉ cảm thấy ngọt ngào ấm áp, nhưng buổi sáng tỉnh dậy, nhìn thấy người rúc vào mình, mặt già của Khúc Mặc Thương vẫn có chút nóng.
Vừa định chào buổi sáng, ngón tay vừa động thì biểu tình của cô trở nên cứng đờ, cúi đầu nhìn xuống ổ chăn, cư nhiên tay trái của chính mình dùng tư thái thật đặc biệt sờ vào trong áo của Lâm Thanh Hàm, lại sờ ở nơi bụng nhỏ của nàng.
Buổi sáng tốt lành trong miệng không thể phun ra, tai Khúc Mặc Thương đỏ bừng, vội vàng rút tay ra, cô… cô thật sự không biết thò vào lúc nào.
Lâm Thanh Hàm lại thoạt nhìn rất bình tĩnh, thậm chí còn nhấc người vén áo lên để lộ ra bụng nhỏ trắng nõn mềm mại, nàng nghiêng đầu nghiêm túc hỏi cô: “Chị thích sờ bụng em sao?”
Khúc Mặc Thương xấu hổ đến mặt đỏ bừng, nói. \”Không… không có, chị, chắc là chị không quen hai người ngủ. Chị ngủ một mình rất an phận, có thể là không cẩn thận sờ… sờ vào.\”
Lâm Thanh Hàm gật đầu, có vẻ đồng ý với lời cô nói, xoay người rời khỏi giường, sau đó bừng tỉnh đại ngộ: “Khó trách ngày đó ngủ trong ký túc xá của chị cảm thấy bụng ngứa.”
Khúc Mặc Thương không hé răng, kéo chăn lên che đầu. Khóe môi Lâm Thanh Hàm nhẹ câu lên, cúi người kéo chăn của cô ra, thần sắc nghiêm túc nói: \”Hiện tại em là bạn gái của chị, nếu chị thích thì có thể tùy tiện sờ.\”
Khúc Mặc Thương: …
Cô cảm thấy hiện tại Lâm Thanh Hàm đã học được mặt không đổi sắc mà trêu chọc cô, cảm giác không tệ chút nào, là rất gian tà.
Cô đưa tay bóp mũi nàng: “Không được nói mấy lời không đứng đắn.”
Lâm Thanh Hàm sửng sốt, có chút không hiểu: “Không đứng đắn?” Nàng nghiêm túc lặp lại, suy nghĩ tới nghĩa đen liền cảm thấy rất thích hợp.
“Ừm, thật là không đứng đắn.”
Khúc Mặc Thương mỉm cười nằm xuống giường, cảm thấy bộ dáng này của Lâm Thanh Hàm mạc danh đáng yêu.