Hỏi y tá, xác định phòng bệnh, Lâm Thanh Hàm lo lắng chạy tới gõ cửa, ngay sau đó cửa bị mở ra từ bên trong.
Người mở cửa là một nữ nhân mặc áo gió sọc đen, bên trong là áo sơ mi trắng, mở hai hàng cúc ở cổ, ưu nhã mà gợi cảm. Nhìn qua là gương mặt của người phương đông, mái tóc dài uốn nhẹ, rất có khí chất. Khi nhìn thấy Lâm Thanh Hàm, trên mặt thanh tú lộ ra một chút dò hỏi, hơn nữa gương mặt này có phần quen thuộc. Nhưng lúc này Lâm Thanh Hàm không muốn tìm tòi nghiên cứu quá nhiều, chỉ áp xuống cảm xúc lạnh giọng nói: \”Khúc Mặc Thương ở đây sao?\”
Quả nhiên, đối phương có thể hiểu được tiếng Trung, sau khi kinh ngạc tan đi liền nghiêng người tránh ra: \”Đúng vậy, cô là người nhà…\”
Lâm Thanh Hàm không muốn nghe cô nói, lập tức mở cửa đi vào, bước nhanh đến bên giường Khúc Mặc Thương. Đây là phòng bệnh một người, môi trường rất tốt, Khúc Mặc Thương nằm ở trên giường, trên đầu quấn một vòng vải trắng, sắc mặt tái nhợt đến dọa người.
Cô nhíu mày tựa hồ không thoải mái, Lâm Thanh Hàm đánh giá, trên đầu quấn băng, tay áo xắn lên, trên khuỷu tay còn có băng gạc. Nàng chịu đựng đau nhức trong mắt, mở chăn bông ra xem xét cẩn thận, trên chân còn có vết thương, nàng nghiến răng nghiến lợi, quay đầu nhìn nữ nhân có phần quen thuộc, trầm giọng nói: \”Xin hỏi cô là ai? Sao lại ở đây?\”
Nữ nhân vừa mới bị nàng xem nhẹ nhìn thấy trước đó bộ dáng của nàng vội vàng đau lòng, cũng biết người kia đối với nàng rất quan trọng. Cô xoa lông mày nhẹ giọng nói: \”Xin lỗi, là tôi lái xe không chú ý đụng phải Khúc tiểu thư, cho nên làm cô ấy ngã.\”
Thần sắc Lâm Thanh Hàm áp lực, khi nhìn nữ nhân kia ánh mắt lạnh như dao: \”Ở trong trường học còn lái xe xảy ra tai nạn. Phó tiểu thư nên ngẫm lại, đừng coi tính mạng của người khác như trò đùa.\”
Phó Thư Nghiên sửng sốt: \”Cô biết tôi sao?\”
Lâm Thanh Hàm nhàn nhạt liếc cô một cái, không để ý đến cô, chỉ cẩn thận nhìn Khúc Mặc Thương: \”Ngoài đầu bị thương, cậu ấy còn có thương tích ở nơi nào không? Chụp CT chưa, có gì không? Có nghiêm trọng không?\”
Ngón tay nàng chạm nhẹ vào mép gạc cũng không dám chạm quá mạnh, khi nghĩ đến việc đụng phải một nơi quan trọng như ở đầu, trái tim nàng lại căng thẳng, không có tâm tư trả lời Phó Thư Nghiên.
Lâm Thanh Hàm vừa nhìn chính là loại người lạnh lùng ít nói, nhìn thấy nàng hỏi một loạt câu hỏi, Phó Thư Nghiên có chút buồn cười vừa có chút cảm động: \”Kiểm tra rồi, bác sĩ nói bị chấn động não vừa phải, còn có một số mô mềm bị bầm, trước mắt không có phát hiện xuất huyết trong. Cô ấy đã tỉnh một lần, nói chóng mặt buồn nôn, vừa ngủ lại.\”
Lâm Thanh Hàm nghe thấy liền nhíu mày, nàng ngồi bên cạnh giường, thấy tay phải của Khúc Mặc Thương đang truyền dịch, phòng bệnh có mở điều hòa nhưng tay cô vẫn lạnh như băng. Cẩn thận đặt tay của Khúc Măc Thương vào lòng bàn tay, Lâm Thanh Hàm nhìn người đang ngủ, trong mắt tràn đầy đau lòng.
Rõ ràng trước đó vẫn còn tốt, mới qua hai ba ngày đã trở thành như vậy, lần cuối cùng nhìn thấy cô nằm truyền dịch là đợt cúm hồi cao trung. Vốn dĩ lần đó đã để lại đau đầu, hiện tại lại bị thương ở đầu, càng nghĩ Lâm Thanh Hàm càng khó chịu, không khỏi lạnh lùng liếc nhìn Phó Thư Nghiên.