Taxi về về đến căn hộ mất hơn 20 phút, khi xe dừng lại, Lâm Thanh Hàm rất nhạy bén, khẽ lung lay đầu, mơ hồ nói: \”Tới rồi sao?\”
Khúc Mặc Thương trả tiền xe rồi thấp giọng nói vào tai nàng: \”Tới rồi.\” Cô xuống xe, đỡ Lâm Thanh Hàm từ bên kia đi xuống. Chạm vào không khí ẩm ướt lạnh lẽo bên ngoài, Lâm Thanh Hàm đang buồn ngủ liền thanh tỉnh hơn, nàng đứng thẳng người, ngơ ngác nhìn xung quanh: \”Nơi này có chút quen thuộc.\”
Nàng lắc đầu, có chút khó hiểu nhìn Khúc Mặc Thương, Khúc Mặc Thương không nói gì, vươn tay kéo nàng đi về phía căn hộ. Rốt cuộc Lâm Thanh Hàm lấy lại tinh thần: \”Sao lại trở về?\”
Khúc Mặc Thương bật đèn phòng khách lên, ánh mắt lưu luyến trên mặt Lâm Thanh Hàm, trong đôi mắt màu đen vẫn chưa che giấu được vẻ mệt mỏi, đáy mắt cũng có chút u ám, vừa rồi nàng che giấu tốt đến mức cô không thể nhìn ra.
\”Cậu buồn ngủ như vậy, hơn nữa có phải vì lệch múi giờ không?\” Nếu lệch múi giờ, hiện tại đã hơn tám giờ, cũng không đến mức buồn ngủ như vậy, cho nên rất có khả năng ban ngày nàng không nghỉ ngơi liền ra ngoài, cho nên mới thành bộ dáng hiện tại.
Lâm Thanh Hàm dụi dụi mắt, áp xuống mệt mỏi: \”Cũng còn tốt, là trên xe quá ấm áp nên ngủ gật.\”
Khúc Mặc Thương biết rõ tự chủ của Lâm Thanh Hàm, có thể khiến nàng ở trong xe buồn ngủ như vậy nhất định là chịu không nổi.
\”Trước tiên cậu đi nghỉ ngơi đi, đợi chút nữa dậy rồi chúng ta ăn cơm.\” Khúc Mặc Thương đẩy phòng ngủ bên phải ra, ra hiệu Lâm Thanh Hàm đi vào. Phòng ngủ lát sàn gỗ đơn, trên giường trải bộ chăn ga sọc xám nhạt, cạnh cửa sổ là bàn học, giá sách đầy ắp sách. Phòng được sắp xếp gọn gàng, bài trí đơn giản cùng trang nhã, phù hợp với tính cách của Khúc Mặc Thương.
\”Đệm giường đều sạch sẽ, thay đồ ngủ trước rồi đi ngủ, có chuyện gì tinh thần tốt lại nói.\” Cô không cho Lâm Thanh Hàm cơ hội từ chối, mở tủ lấy một bộ đồ ngủ màu xanh đậm đưa cho Lâm Thanh Hàm, chỉ vào phòng tắm.
Lâm Thanh Hàm nghiêng đầu có chút khó hiểu nhìn cô, sau đó ngoan ngoãn đi vào phòng tắm. Sau khi nàng xoay người bước vào, khóe môi Khúc Mặc Thương câu lên, trong mắt ẩn chứa ý cười nhu hòa, Lâm Thanh Hàm như vậy rất đáng yêu, có chút lạnh lùng lộ ra biểu tình đáng yêu như vậy khiến cô không khỏi mềm lòng.
Điều cô không biết chính là, Lâm Thanh Hàm đang mơ mơ màng màng ở trong phòng tắm rốt cuộc không có bộ dáng mơ hồ, nàng dựa vào tường phòng tắm, nhìn xuống váy ngủ trong tay, sau đó chôn vào ngực, trên khuôn mặt thanh lãnh tràn ra một tia ý cười.
Một lúc sau, Lâm Thanh Hàm đã thay đồ ngủ đi ra, tinh thần nàng có vẻ không được tốt lắm, váy ngủ bằng lụa màu xanh lam bó chặt ở eo phát họa ra cường cong nhu mỹ của cơ thể nàng. Trông gầy đi rất nhiều, tuy gầy nhưng lại có chút đường cong nên có.
Áo ngủ có chút rộng, cổ áo của Lâm Thanh Hàm tựa hồ mở ra một mảnh, lộ ra da thịt trắng nõn, Khúc Mặc Thương ngẩng đầu lập tức nhìn thấy xương quai xanh tinh xảo dưới cổ nàng. Lâm Thanh Hàm rất trắng, dưới ánh đèn nhu hòa da thịt như được nhuộm ánh sáng rạng rỡ, giữa xương quai xanh có một màu xanh lục bảo đậm, mặt dây chuyền ngọc bích giống như giọt nước càng làm cho nàng trắng hơn.