Giọng nói của cô có chút run rẩy, còn mang theo tức giận khó có thể che giấu, Lâm Thanh Hàm vẫn luôn nhìn đường nên không có khả năng không nhìn thấy chiếc xe, cho nên nàng vừa…
Lâm Thanh Hàm ngã đau, nhìn xuống Khúc Mặc Thương vẫn đang không thể kìm nén cơn tức giận, ngơ ngác sửng sốt thật lâu. Tài xế ở đằng xa kinh hồn chưa định, cầm ô chạy tới, nhưng Lâm Thanh Hàm không quan tâm. Đôi mắt nàng vì mưa nên không thể mở to, nhưng lại chặt chẽ khóa ở trên người Khúc Mặc Thương, khi cô chất vấn, nước mắt nàng lại tuôn ra. Tim nàng sắp đau chết tựa hồ sống lại, nàng nhìn Khúc Mặc Thương, thanh âm khàn khàn mà nghẹn ngào: \”Bà ấy cũng không cần tôi. Mặc Thương, bà ấy đi rồi, bà ấy cũng không cần tôi.\”
Nước mắt không ngừng theo khóe mắt chảy xuống, nàng nhắm mắt lại, vươn cánh tay ướt đẫm vòng tay qua cổ Khúc Mặc Thương, khóc đến cả người run rẩy.
Khúc Mặc Thương bị bi thương của nàng đâm trúng tim, trong lòng tức giận chỉ còn lại mềm mại cùng đau lòng, cô hơi dùng sức ôm lấy Lâm Thanh Hàm. Quay đầu nhìn nam tài xế đang tay chân luống cuống che mưa cho hai người, nhẹ giọng nói: \”Chúng tôi không sao, đừng gọi 120.\”
Nam nhân nhìn hai người từ trên xuống dưới vài lần, \”Có thật sự không sao không, tiểu cô nương này khóc … Ai, này thật bất cẩn quá, trời mưa tầm nhìn không tốt, phanh lại chậm, nếu cô không đẩy cô ấy ra thì… thật là làm tôi sợ muốn chết.\” Tay tài xế vẫn còn đang run rẩy, xem ra bị dọa sợ không nhẹ.
Khúc Mặc Thương cúi đầu nhìn Lâm Thanh Hàm đang khóc không khống chế được, trong mắt tràn đầy đau lòng, không cần nàng, chẳng lẽ Lâm Yên lén rời đi sao? Cô hít một hơi, vỗ nhẹ vào tấm lưng đơn bạc của cô gái, trong lòng cũng nổi lên tia oán trách Lâm Yên, Lâm Yên quá xem nhẹ cố chấp của Lâm Thanh Hàm, cũng quá coi khinh ý nghĩa của bà đối với Lâm Thanh Hàm.
Những hài tử lớn lên trong một hoàn cảnh như vậy, dù có biểu hiện bình thường đến đâu thì bóng ma tâm lý cùng tổn thương bên trong nội tâm cũng không thể sớm chữa khỏi. Hiện tại đột nhiên xuất hiện chuyện này, có lẽ là đã nghiền nát cọng rơm cuối cùng của Lâm Thanh Hàm, mày không khỏi nhíu chặt, nếu cô không nhìn thấy thì…
Hít một hơi thật sâu, Khúc Mặc Thương miễn cưỡng đứng lên, vừa rồi đầu gối bị ngã xuống, lúc này đau đến lợi hại. Cô cúi xuống ôm người đứng lên, nhìn người còn khóc ôn thanh nói: \”Có ngã đau ở đâu không, chúng ta trú mưa trước, được không?\”
Lâm Thanh Hàm nhìn cả người Khúc Mặc Thương ướt sũng, hai mắt đỏ hoe, thấp giọng nói: \”Không có…\”
Nam tài xế cầm ô đưa hai người đến mái hiên, vẫn có chút do dự: \”Thật sự không cần đi bệnh viện sao?\”
Khúc Mặc Thương vươn tay sờ sờ trên người nàng, lại phát hiện khuỷu tay bị cọ xát, rách da chảy máu, nhíu mày hỏi nàng: \”Đi rửa vết thương nhé?\”
Lâm Thanh Hàm cắn môi dưới, vươn tay kéo áo Khúc Mặc Thương tựa hồ muốn nhìn tay cô một chút. Có lẽ Khúc Mặc Thương hiểu được tâm tư của nàng, nói với tài xế lần nữa: \”Không sao, chúng tôi không cần đi bệnh viện, bất quá anh có thể đưa chúng tôi về được không, mưa lớn quá.\”