[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 113 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 113

Nhìn Lâm Thanh Hàm mệt nhọc ngủ thiếp đi, Khúc Mặc Thương lặng lẽ rút lui. Cô nhìn xuống nữ nhân đang say ngủ, nhẹ hôn lên trán nàng, nhìn trên người nàng đầy vết đỏ, trong lòng cảm thấy có chút hối hận. Tâm tình cô không tốt, Lâm Thanh Hàm lại thuận theo, cuối cùng cô có chút không tiết chế làm nàng kiệt sức.

Khúc Mặc Thương bế Lâm Thanh Hàm vào phòng tắm, cẩn thận tắm cho nàng, thay quần áo sạch sẽ rồi ôm nàng đi vào giấc ngủ. Bởi vì xảy ra chuyện, Khúc Mặc Thương và Khúc Thịnh nghỉ một ngày để bồi Lâm Thanh Hàm. Khúc Mặc Thương nghĩ nghĩ lại tắt đồng hồ báo thức trên điện thoại của hai người.

Ngủ đến nửa đêm Khúc Mặc Thương đột nhiên bị đánh thức, mơ mơ màng màng tỉnh lại phát hiện Lâm Thanh Hàm gặp ác mộng.

\”Đừng tới đây, cút ngay, Mặc Thương, Mặc Thương.\”

Khúc Mặc Thương lập tức tỉnh táo, nhanh chóng ôm lấy Lâm Thanh Hàm, vỗ nhẹ vào lưng nàng: \”Thanh Hàm đừng sợ, chị ở đây, chị ở đây, ngủ đi, không sao rồi.\”

Ánh mắt Khúc Mặc Thương tràn đầy đau lòng, dỗ dành Lâm Thanh Hàm ngủ yên, trong mắt lạnh lẽo càng ngày càng mạnh, thù này đúng là không bỏ qua được.

Bởi vì Lâm Thanh Hàm bị dọa sợ đến buổi tối ngủ không yên ổn, Khúc Mặc Thương cũng không dám ngủ quá sâu, nghe thấy động tĩnh liền vỗ lưng Lâm Thanh Hàm.

Lâm Thanh Hàm cả đêm ngủ mê man, cho đến khi ánh nắng xuyên qua rèm cửa, nàng mới nheo mắt mở ra, đưa tay lên che mắt. Ý thức trở lại, thắt lưng ập tới một trận đau nhức, nhớ lại chuyện điên cuồng đêm qua, Lâm Thanh Hàm quay đầu nhìn người đang ôm mình, mím môi chọc chọc mặt cô. Còn nói nàng sẽ lăn lộn người, đêm qua đều bị cô lăn đến ngất.

Nửa đêm trước Khúc Mặc Thương cùng Lâm Thanh Hàm náo loạn cả đêm, nửa đêm sau lo lắng Lâm Thanh Hàm ngủ không ngon, đến bây giờ vẫn chưa dậy. Nhưng khi Lâm Thanh Hàm cử động, cô vô thức siết chặt cánh tay, vươn tay vỗ nhẹ, miệng mơ mơ màng màng nói: \”Đừng sợ, chị ở đây, chị ở đây.\”

Lâm Thanh Hàm nghe vậy liền sửng sốt, trái tim đột nhiên mềm thành vũng nước, lại thò người hôn cô một cái, nhìn Khúc Mặc Thương đang ngủ không yên ổn, lòng nàng ngọt ngào không nói nên lời. Mặc dù những chuyện nàng gặp phải gần đây không tốt, hai mươi năm qua cũng nhiều chông gai, nhưng khi nghĩ người trước mặt là người yêu của mình, người chính mình thích tận đáy lòng, cũng đau lòng chính mình đến tận xương, chỉ một điểm này cũng đủ khiến nàng cảm thấy rất may mắn.

Nàng câu môi cười, cứ nhìn Khúc Mặc Thương như vậy, cũng không ý thức được Khúc Mặc Thương nên đi làm. Khi Khúc Mặc Thương mở mắt ra, cô nhìn thấy Lâm Thanh Hàm đang nhìn mình chằm chằm, vươn tay ôm lấy nàng: \”Không ngủ nhìn chị làm gì?\”

Nói xong lại cười ái muội: \”Đêm qua không làm em mệt sao?\”

Lâm Thanh Hàm trừng mắt liếc cô một cái, nhéo bên eo cô một chút: \”Chị đắc ý cái gì?\” Sau đó, nàng cầm điện thoại lên nhìn: \”Đã gần tám giờ rồi, chị còn phải đi làm.\”

Khúc Mặc Thương ôm nàng trở mình: \”Chị đã nói với ba mẹ, hôm nay chị xin nghỉ ở nhà bồi em. Tối qua chị có chút không biết nặng nhẹ, làm em mệt, em ngủ thêm chút đi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.