[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng – Chương 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt]Đồng Học Không Làm Yêu -Thời Vi Nguyệt Thượng - Chương 11

Lâm Thanh Hàm rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác, nàng lập tức phát hiện Lâm Yên không đúng, nàng vẫn luôn nhận thấy Lâm Yên đặc biệt quan tâm đến vấn đề này, hơn nữa lúc này người mẹ ôn nhu sủng nịch cũng có chút bất đồng.

Nàng sợ Lâm Yên thực sự sốt ruột nổi giận, lập tức giải thích: \”Mẹ, cậu ấy là con gái, là ủy viên học tập ở lớp con, thành tích rất tốt. Là cậu ấy… giảng bài cho con.\”

\”Thật không?\” Lâm Yên biết rõ con gái mình ngoan ngoãn hiểu chuyện, ngày thường bà không bao giờ nghi ngờ lời nói của Lâm Thanh Hàm, nhưng khi gặp chuyện yêu đương của con gái, bà liền không thể khống chế bản thân.

Lâm Thanh Hàm bất đắc dĩ đưa điện thoại cho bà, bấm vào khung thoại của Khúc Mặc Thương: \”Mẹ, mẹ nhìn xem, thực sự là con gái. Mẹ, con… con đã nói, bọn họ đều không thích con, thậm chí còn ghét bỏ con, con … con không có khả năng yêu đương.\”

Thần sắc Lâm Thanh Hàm chuyển từ hoảng loạn sang bình tĩnh, nhưng tia sáng trong đôi mắt xinh đẹp của nàng đã mờ đi, vô luận nàng thanh tỉnh nhận thức được sự thật này như thế nào cũng không có cách nào tâm bình khí hoà mà tiếp thu, nàng muốn có bạn bè. Nhưng mà, nàng luôn cảm thấy muốn đứng cùng một chỗ với người khác, chính mình tựa như đồ nhà quê, không biết cách diễn đạt cùng giao tiếp, cũng không dám nói ra lời trong lòng.

Tâm loạn của Lâm Yên nhìn thấy tin nhắn cuối cùng cũng nguôi ngoai một chút, nhưng khi nghe những lời này của Lâm Thanh Hàm, tâm bà lại đột nhiên bị nắm, bà hít một hơi thật sâu, ánh mắt tràn đầy hối hận. Lại như vậy, biết con mình là người như thế nào, nhưng lại giống như nghi kỵ như điên, cuối cùng khiến nàng khổ sở.

\”Hàm nhi, con… con đừng nói vậy, là bọn họ nhìn không ra mặt tốt của con, Hàm nhi của mẹ vừa hiểu chuyện lại vừa nghe lời, còn xinh đẹp như vậy, bọn họ không hiểu, chờ con trưởng thành cùng tốt nghiệp sẽ có người thật lòng yêu con.\” Mặc dù Lâm Yên có chấp niệm kỳ quái với hài tử yêu sớm, nhưng đối với Lâm Thanh Hàm là đau lòng đến tận xương.

Vì chuyện Lâm Thanh Hàm bị bắt nạt mà bà đã chạy không biết bao nhiêu lần, nhưng trường học luôn chiếu lệ, Lâm Thanh Hàm đi học lại được miễn một phần học phí, bà không dám xé rách mặt, thậm chí bởi vì việc này mà bị gia trưởng của đối phương sỉ nhục, thế cho nên cuối cùng Lâm Thanh Hàm bị bắt nạt thảm như thế nào cũng sẽ cất giấu không nói, yên lặng chịu đựng.

Lâm Yên càng nghĩ càng tự trách mình, ôm con gái vào lòng nghẹn ngào nức nở: \”Là mẹ, thực xin lỗi con, là mẹ vô dụng, kiếm không được bao nhiêu tiền còn phải cho con chiếu cố. Khi con bị bắt nạt cũng không có cách nào đòi lại công bằng cho con, không thể bảo vệ con.\”

Lâm Thanh Hàm sợ nhất là Lâm Yên khóc, cho nên nàng vội vàng ngẩng đầu lau nước mắt cho bà: \”Không phải, con như vậy khá tốt, thật ạ.\”

Hai mẹ con ôm nhau, đôi mắt cũng đỏ hoe, cho đến khi có chấn động nhẹ vang lên, điện thoại của Lâm Thanh Hàm sáng lên.

Khúc Mặc Thương: Cậu hiểu chưa?

Lâm Yên liếc mắt một cái, buông Lâm Thanh Hàm nhìn toàn bộ lịch sử trò chuyện, cảm khái nói: \”Đứa nhỏ này thật quá có tâm, cuối cùng Hàm nhi cũng có bạn rồi. Con… các con tiếp tục đi, mẹ nấu cơm cho con.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.