\”Ta đã nói gì với nó? Ta chỉ nói thật với nó, nó không thể cho con hạnh phúc, cũng không thể cho con một tình yêu quang minh chính đại. Tình yêu mà hai đứa nghĩ, ở trong mắt người khác giống như yêu đương vụng trộm, bị lấy uy hiếp ta! Tống tiền ta! Mà ta lại không thể tiếp được, bởi vì nếu bức ảnh lan truyền ra ngoài sẽ hủy hoại con, ảnh hưởng đến toàn bộ Thiên Thịnh! Khúc Mặc Thương, đây là những gì nó mang đến cho con!\”
Khúc Mặc Thương nhìn Khúc Thịnh vì tức giận mà sắc mặt đỏ bừng, nghe những lời tru tâm trong miệng ông, lảo đảo lùi về phía sau một bước, môi đều phát run, tia sáng trong mắt giống như biến mất, tràn đầy thất vọng cùng bất lực.
Cô trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng khàn giọng nói: \”Ba, con sẽ tận lực hiểu ba, cho nên người sinh khí, người tức giận, con đều chịu đựng, là con đã làm mọi người khó xử. Nhưng yêu cầu duy nhất của con bây giờ là đừng làm tổn thương em ấy, tại sao người không làm được!\”
\”Người nói người cùng mẹ con bận việc, con hiểu cho nên ngoan ngoãn ở nhà. Người hy vọng con có thể tiếp quản công ty, cho nên con chủ động báo danh học viện kinh doanh. Bởi vì cuối cùng con hiểu so với hai người, tính tình con tùy hứng, những sở thích cùng ước mơ đó đều có thể nhượng bộ. Nhưng những cái đó đều là vật chết, mà Thanh Hàm là người sống a! Con đã đáp ứng em ấy, con cho em ấy hứa hẹn, con chấp nhận tình cảm của em ấy, con cũng trao cho em ấy toàn bộ tình cảm. Hai người nghĩ con từ bỏ dễ dàng như vậy sao, chẳng lẽ tình yêu của con trong mắt hai người không đáng giá một đồng sao? Con cũng là con người, con cũng có tình cảm, con cũng có thứ con muốn, tại sao con lại không thể lấy!\”
Cuối cùng cô gần như cuồng loạn, Khúc Thịnh bị bộ dáng này của cô làm cho sửng sốt, ông há hốc miệng nhưng không biết nói gì, trong lòng chợt dâng lên cảm giác áy náy cùng tự trách. Từng câu từng chữ của Khúc Mặc Thương đều cứa vào tim ông, làm ông không thở nổi. Một lúc lâu sau giọng ông cũng trở nên mất tiếng, nói: \”Mặc Thương, ba mẹ thật sự rất nợ con, những cái đó ta xin lỗi, con muốn làm ta không ngăn cản con, nhưng ta thực sự không thể chấp nhận hai đứa… đây là hố lửa. Ta đã tìm kiếm rất nhiều trên mạng, có thể thấy những người đó nói họ tán thành, không phản đối. Nhưng vẫn có rất nhiều người dùng từ ghê tởm hình dung quần thể này, thậm chí đối với quốc gia và xã hội, đó đều là đề tài mẫn cảm.\”
\”Thanh Hàm đã không chống được mà từ bỏ, tội gì con lại nháo ba mẹ đến mức này. Con nên biết, hôn nhân còn không đáng tin, cho dù những người yêu nhau được nhiều người chúc phúc, một ngày nào đó cũng sẽ chia tay, huống chi mối quan hệ đồng tính gánh vác áp lực rất lớn, buông tha lẫn nhau đi, đây là lần cuối cùng, về sau con muốn làm cái gì ta cũng sẽ không can thiệp, duy nhất thích nữ nhân, ta không thể chấp nhận!\” Ông nói xong lời này, xoay người trực tiếp trở về phòng.
Khúc Mặc Thương đứng trong phòng khách hồi lâu, khi Tiêu Vân Anh trở về, thấy cô như vậy, bà có chút ngẩn người: \”Mặc Thương, ba con cùng con lại cãi nhau sao?\”
Khúc Mặc Thương nhìn bà một cái, khóe môi lộ ra ý cười lạnh lẽo: \”Tại sao con đã nguyện ý gánh chịu mọi hậu quả, hai người đều không chịu chấp nhận. Mẹ, con không biết chúng con ở bên nhau sẽ có bao nhiêu thống khổ, con chỉ biết hiện tại con đã rất thống khổ.\”