Tô Thời Tinh đẩy qua đẩy lại cả buổi, cuối cùng cũng mệt mỏi đến mức không còn sức để giằng co, đành buông tay, không tiếp tục đánh đấm nữa.
Trong không khí bỗng chốc thoang thoảng một mùi hương nhàn nhạt, nhẹ nhàng lan tỏa.
Tô Thời Tinh khịt khịt mũi, ánh mắt nghi ngờ đảo khắp nơi, như đang tìm kiếm nguồn gốc của mùi hương kỳ lạ.
Nguyễn Như Du nhìn biểu cảm mơ màng đó của nàng, nhướng mày, đưa tay đè nhẹ lên trán nàng, cố định lại: \”Cô còn định làm gì đây? Định nhân cơ hội này sàm sỡ tôi à?\”
\”Phiền đến chị.\” Tô Thời Tinh hất tay Nguyễn Như Du ra, tự mình lẩm bẩm đầy chế giễu: \”Coi như là vừa chạm vào thịt heo.\”
Nguyễn Như Du nghe vậy, nhếch môi cười nhạt: \”Vậy tôi đành xem như lỡ tay đụng phải con heo nhà mình nuôi đi.\”
Tô Thời Tinh không tiếp tục đôi co, chỉ liếc cô một cái rồi bước tới cạnh bàn. Trên bàn có một chiếc bình hoa cắm mấy bông do mẹ Nguyễn khéo léo sắp xếp.
Nàng cúi đầu, khẽ ngửi thử, nhưng không phát hiện được hương thơm mình vừa ngửi thấy lúc nãy – cái hương thơm kỳ lạ khiến cô cảm thấy dễ chịu. Nàng nghi hoặc nói:
\”Chị có ngửi thấy mùi gì không?\”
\”Mùi gì cơ?\” Nguyễn Như Du hỏi, ánh mắt thoáng lóe lên.
\”Có chút giống mùi hương nhựa thông, nhưng cụ thể thì tôi không nói rõ được.\”
Nghe vậy, vẻ mặt Nguyễn Như Du có chút khó tả. Cô chậm rãi nói:
\”Cô cũng ngửi thấy à?\”
\”Đúng vậy.\” Tô Thời Tinh đưa mắt nhìn khắp căn phòng một lượt. \”Thư phòng này không có xông tinh dầu hay đốt hương trầm gì cả, lạ thật.\”
Nguyễn Như Du thoáng dừng lại, sau đó kéo nhẹ tay Tô Thời Tinh và đẩy nàng về phía cửa:
\”Tôi còn có việc cần xử lý. Cô ra ngoài trước đi.\”
Tô Thời Tinh định mắng thêm mấy câu, nhưng vừa nghe thấy Nguyễn Như Du nhắc: \”Gia Lai vẫn còn đang chờ dưới lầu kìa.\”
\”A đúng rồi!\” Nàng lập tức nhớ ra, gương mặt hiện lên vẻ hoảng hốt. \”Đường Gia Lai có việc muốn nói với tôi!\” Nói xong, nàng vội vã chạy xuống lầu.
Nguyễn Như Du nhìn theo bóng dáng nàng rời đi, sau đó đóng cửa lại, yên lặng quay lại chỗ ngồi trước bàn làm việc.
Cô mở email thư ký vừa gửi, xem xét nội dung cẩn thận, hồi đáp xong xuôi, rồi cứ ngồi yên tại chỗ, không nói lời nào.
Một lúc lâu sau, Nguyễn Như Du bất giác giơ tay chạm nhẹ vào gương mặt mình, sau đó cúi đầu, khẽ ngửi thử mùi hương trên người mình.
Chưa đến kỳ nóng lên mà lại tỏa ra mùi Pheromone?
Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây.
Nguyễn Như Du đầy nghi hoặc, liền mở máy tính lên tra cứu: \”Chưa đến kỳ nóng lên, Alpha có thể tỏa ra Pheromone không?\”
Kết quả trả lời: Phụ thuộc vào tình huống. Nếu trong trạng thái sinh hoạt bình thường, Alpha sẽ không phát ra Pheromone.
Tuy nhiên, có hai trường hợp ngoại lệ:
1. Khi động tình hoặc cảm xúc chịu dao động mạnh: Máu trong cơ thể sẽ lưu thông nhanh hơn, kích thích tuyến tin tức tố. Điều này có thể khiến tuyến tiết ra một lượng nhỏ Pheromone, tạo nên hương thơm thoang thoảng.
2. Gặp phải Omega có mức độ phù hợp cực kỳ cao: Trường hợp này, dù lượng Pheromone tỏa ra rất nhỏ và không kéo dài, Omega có thể cảm nhận được. Điều đó chứng tỏ giữa hai người có sự liên kết tin tức tố tự nhiên, người đó chính là mệnh định chi nhân của Alpha.