Ở vòng cuối cùng, Tô Thời Tinh tràn đầy cảm xúc mãnh liệt, lòng như bùng cháy, vừa chạy vừa hét lớn: \”A a a a a!\”
Nguyễn Như Du nghe tiếng, quay đầu nhìn thoáng qua, liền thấy Tô Thời Tinh đang ra sức chạy băng băng, hai bím tóc đuôi ngựa nhảy lên theo từng bước chân, trông vừa hùng hổ vừa buồn cười. Cô không nhịn được thầm nhủ: Thi đấu thì thi đấu, bày đặt làm đáng yêu để làm gì cơ chứ?
Nhưng Tô Thời Tinh lúc này đã dồn hết tâm trí vào cuộc đua, hoàn toàn không để ý đến cô.
Mồ hôi chảy dài trên mặt, từng giọt nhỏ xuống từ sống mũi thanh tú. Hai mắt sáng rực, ánh nhìn tập trung, tựa như trong thế giới của cô giờ đây chỉ tồn tại một mục tiêu duy nhất: vạch đích.
Nguyễn Như Du nhìn Tô Thời Tinh bất ngờ vượt qua mình, khẽ giật mình, nhưng nhanh chóng thả lỏng cơ thể, bình tĩnh theo sau vượt qua vạch đích và nhận vị trí thứ hai.
Bạn học của Tô Thời Tinh đã đứng chờ ở phía trước, reo hò vui mừng khi cô nhận được huy chương vàng. Tin tức chiến thắng nhanh chóng được truyền đi, khiến ai cũng phấn khích.
Uỷ viên thể dục tiến tới, cố gắng an ủi Nguyễn Như Du: \”Không cần nản lòng đâu, hôm nay cậu đã có bảy chiếc huy chương vàng rồi, thiếu một cái cũng không sao cả. Ngày mai vẫn còn nhiều cơ hội để thắng mà!\”
Nguyễn Như Du xoa mồ hôi trên trán, chẳng buồn nhìn, chỉ lạnh nhạt đáp: \”Cút.\”
\”Tồi!\”
Một lát sau, Đường Gia Lai mồ hôi nhễ nhại chậm rãi về tới đích. Nguyễn Như Du vội đỡ lấy tay cô, ân cần hỏi: \”Thế nào, chịu nổi không?\”
\”Vẫn ổn.\” Đường Gia Lai gật đầu, cố gắng lấy lại nhịp thở.
Bỗng nhiên, từ phía xa, tiếng Tô Thời Tinh vọng tới: \”Gia Lai! Gia Lai đâu?\”
Tô Thời Tinh, giữa vòng vây của bạn bè, đột nhiên quýnh quáng, nôn nóng tìm kiếm Đường Gia Lai. Nhưng trước khi nói thêm được gì, nàng lại bất ngờ ngất xỉu, khiến tất cả mọi người xung quanh hoảng hốt gọi tên nàng.
Trong khoảnh khắc mơ màng, Tô Thời Tinh mở mắt ra, yếu ớt và mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trước khi chìm vào bóng tối: đó là Nguyễn Như Du.
Khi tỉnh lại, cô đã nằm trong phòng y tế, đang được truyền glucose.
\”Em tỉnh rồi.\” Đường Gia Lai nhẹ nhàng đỡ nàng ngồi dậy, dịu dàng nói, \”Để chị đi rót cho em ít nước.\”
\”Cảm ơn.\” Tô Thời Tinh cầm lấy ly nước, uống một hơi rồi khẽ nhìn Đường Gia Lai. Sau vài giây, nàng ngập ngừng hỏi: \”Lúc nãy… em bị sao vậy?\”
\”Bị tuột huyết áp.\” Đường Gia Lai nhẹ giọng giải thích, \”Em phải học cách chăm sóc bản thân chứ.\”
Tô Thời Tinh nhíu mày: \”Em còn không biết là em bị tuột huyết áp đấy.\”
Nàng ngồi lặng vài giây, rồi bỗng nhớ ra điều gì đó. Bật chăn lên, nàng vội vàng định bước xuống giường: \”Em còn chưa lấy huy chương!\”
\”Chị giúp em lấy rồi.\” Đường Gia Lai ấn vai Tô Thời Tinh xuống giường, chỉ vào chiếc huy chương đang đeo trên ngực nàng, nhẹ giọng nói: \”Đây này.\”