\”Lão Từ hư hỏng, sao chị lại dám liếc mắt đưa tình với người khác hả?\”
\”Chị liếc mắt đưa tình cái gì chứ?\” Uông Mạn Cảnh giữ chặt vô lăng, thoáng liếc Tiêu Kỳ một cái, vẻ mặt đầy khó hiểu.
\”Chị vừa thả thính con nhỏ kia đấy!\” Tiêu Kỳ hùng hổ, trông chẳng khác nào chủ nợ đòi tiền.
\”Vậy chị sinh ra đã thế này rồi, chị biết làm sao được?\” Uông Mạn Cảnh dứt khoát mặc kệ.
Thực sự thì cô cũng từng nghe nhiều người nói rằng mình quá mức rực rỡ, cũng vì thế mà gây ra không ít hiểu lầm không đáng có.
Tiêu Kỳ im lặng, nhìn Uông Mạn Cảnh rất lâu rồi mới nói: \”Hay là em móc mắt chị ra nhé? Chị yên tâm, nửa đời còn lại em sẽ chăm sóc chị thật tốt.\”
Uông Mạn Cảnh rảnh tay rút một bàn tay ra, vỗ mạnh lên gáy Tiêu Kỳ: \”Lại xem mấy bộ phim kỳ quặc gì nữa hả?\”
Tiêu Kỳ lắc đầu: \”Em đọc tiểu thuyết, nữ chính yêu nữ chính khác sâu sắc, nên cứ muốn móc hết nội tạng của cô ấy ra để giữ lại làm kỷ niệm. Đầu tiên là mắt, sau đó là tay chân, rồi đến thận…\”
Uông Mạn Cảnh: \”Nếu em còn xem ba cái thứ kỳ quặc đó nữa, chị sẽ móc mắt em ra đấy.\”
Cả người cô nổi hết da gà.
Người ta nói bắt chước là bản năng của trẻ con, mà tư duy của Tiêu Kỳ lúc này thực sự rất nguy hiểm.
\”Chị cứ yên tâm, em không làm mấy chuyện đó đâu.\” Tiêu Kỳ nghiêm túc nói, \”Nhưng ai dám đụng vào chị dù chỉ một ngón tay, em sẽ sai người chặt tay hắn, moi hết ruột gan hắn ra!\”
Uông Mạn Cảnh: \”…\” Không biết có nên cảm động không nữa!
Chẳng bao lâu sau, xe chạy vào cổng lớn nhà Tiêu gia, dừng ngay trước cửa biệt thự. Vừa tắt máy, lập tức có người hầu chạy tới mở cửa xe.
Uông Mạn Cảnh vẫn chưa quen với cuộc sống hào môn đi đâu cũng có người vây quanh này. Nhưng con người có khả năng thích nghi rất mạnh, cô có thể cố gắng hòa nhập vào nhịp sống mà Tiêu Kỳ đã quá quen thuộc.
Tiêu lão gia vừa thấy cháu gái mình liền bày ra vẻ mặt đáng thương: \”Bảo bối hư hỏng, lâu lắm rồi con không về thăm ông đấy!\”
Ai không biết chắc tưởng ông ấy mới là con nít.
Tiêu Kỳ: \”Tuần trước con vừa mới về mà?\”
Tiêu lão gia: \”Một tuần mà không lâu sao?\”
Trước đây bọn họ sống cùng nhau, ngày nào cũng gặp mặt. Tuy rằng cũng thấy phiền, nhưng thôi thì… đợi đến lúc bảo bối kết hôn, rước vợ về nhà, chắc chắn vẫn phải sống chung thôi.
Nhìn thấy Tiêu lão gia, Uông Mạn Cảnh lập tức có cảm giác da đầu tê dại. Không chỉ vì thân phận chủ tịch của ông, mà còn vì cô vẫn còn nhớ rõ chuyện ông từng nói muốn cô sinh con, lập tức liên tưởng đến mấy tình tiết máu chó trong phim về hào môn – kiểu như phải sinh con xong mới chính thức được công nhận trong nhà.
Có một định luật không bao giờ sai, đó là càng nghĩ đến điều gì, điều đó càng xảy ra.
Tiêu lão gia thực sự nhắc đến chuyện đó.