[Bhtt_Edit] Giả Vờ Mất Trí Nhớ_Tiêu Thuỷ Huyền Khả – Chương42: Đoạt lấy – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt_Edit] Giả Vờ Mất Trí Nhớ_Tiêu Thuỷ Huyền Khả - Chương42: Đoạt lấy

Mùa đông, màn đêm luôn buông xuống sớm hơn một chút.

Học sinh lớp 9 phải học xong tiết tự học buổi tối mới được về nhà, từng nhóm người lần lượt bước ra khỏi trường, bóng dáng của họ dưới ánh đèn đường kéo dài thành những cái bóng mờ ảo.

Con hẻm bên cạnh trường rất tối, nhưng nó lại nối liền cổng trường với một khu nhà tập thể cũ kỹ. Những học sinh sống trong dãy nhà đó thường sẽ đi cùng nhau.

\”Chỉ có bấy nhiêu tiền thôi à? Coi tao như ăn mày chắc?\”

Một tên tóc vàng mặc áo khoác đen đá mạnh vào một cậu bé gầy gò đang mặc đồng phục học sinh.

Cậu bé ngã về phía sau, lưng dán vào tường. Hai tay vì sợ hãi mà ôm lấy cơ thể. \”Không phải hôm qua em đã đưa tiền cho các anh rồi sao?\”

Dường như cậu bước vào giai đoạn vỡ giọng muộn hơn so với bạn bè đồng trang lứa. Giọng nói của cậu vẫn còn mềm mại, giống như một cô gái.

\”Mày ăn cơm hôm qua rồi, hôm nay không cần ăn nữa à?\” Tên gầy gò đứng bên cạnh tóc vàng nhả một hơi thuốc, rồi dí đầu lọc đang cháy dở vào tường ngay cạnh cậu bé, nét mặt dữ tợn.

\”Em thực sự không còn tiền nữa.\” Cậu bé giơ tay lên che lấy tai, giọng nói run rẩy.

\”Đó không phải chuyện tao quan tâm. Dù có phải trộm tiền của gia đình thì cũng phải xoay đủ tiền nộp bảo kê cho tao.\” Tóc vàng nhét số tiền vừa đếm vào túi, nói tiếp: \”Hôm nay tạm tha cho mày.\”

Đúng lúc này, một người bất ngờ xuất hiện ở đầu hẻm. Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, có thể thấy đó là một cô gái, hơn nữa trông có vẻ khá xinh đẹp.

Mục Thanh Nhiễm nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc, bàn tay thon dài, tinh tế chậm rãi làm phẳng những sợi tóc xù lên vì tĩnh điện, rồi kéo sợi dây chun đen trên cổ tay xuống để buộc tóc.

Đuôi tóc cao được buộc gọn sau đầu, để lộ chiếc cổ trắng nõn, mịn màng như sứ thượng hạng, trong suốt không tì vết.

Người trong con hẻm không nhìn rõ lắm từ khoảng cách này, nhưng tất cả đều ngây người.

Mục Thanh Nhiễm bước về phía nhóm người kia, nhìn chằm chằm vào tên tóc vàng, giọng nói bình thản: \”Các người đang cướp tiền?\”

\”Liên… liên quan gì đến cô?\” Tóc vàng ấp úng, không phải vì sợ hãi, mà là do vừa rồi suýt nữa nước dãi của hắn đã chảy ra ngoài.

\”Lấy ra.\” Mục Thanh Nhiễm nói.

Tên gầy gò bật cười, \”Cô em, muốn làm anh hùng thì cũng phải biết lượng sức mình.\” Sau đó, hắn đặt tay lên vai tên tóc vàng, nói thêm: \”Nếu không, cô sẽ mất cả chính mình đấy.\”

Cậu bé nhỏ con lồm cồm bò dậy, vội nắm lấy tay áo của Mục Thanh Nhiễm, \”Số tiền này đưa cho bọn họ thì đưa cho bọn họ đi. Chúng ta… chúng ta đi thôi.\”

Cậu không biết cô gái này là ai, nhưng cậu biết đám người kia không dễ chọc vào, không thể để một cô gái rơi vào nguy hiểm vì cậu.

Giọng của Mục Thanh Nhiễm rất thấp, rất nhẹ, nhưng lại mang uy lực khó tả: \”Không nghe thấy sao?\”

\”Con nhãi, mày dám nói chuyện với tao kiểu đó à!\” Tóc vàng cảm thấy mất mặt trước đàn em, tức tối quát lên.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.