[Bhtt_Edit] Giả Vờ Mất Trí Nhớ_Tiêu Thuỷ Huyền Khả – Chương 52: Tiếng chuông năm mới – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt_Edit] Giả Vờ Mất Trí Nhớ_Tiêu Thuỷ Huyền Khả - Chương 52: Tiếng chuông năm mới

Khi Hòa Mộc và Mục Thanh Nhiễm đối diện nhau trong nhà hàng kiểu Tây, sự nghi hoặc trong lòng cô ngày càng lớn.

Bầu không khí này, phong cách này, vô cùng thích hợp để tán tỉnh.

Thêm nữa, việc bao trọn cả nhà hàng vào đêm giao thừa… hoàn toàn không giống phong cách của Mục Thanh Nhiễm.

Từng chi tiết đều toát lên sự kỳ lạ.

\”Mục tổng.\” Hòa Mộc chăm chú nhìn Mục Thanh Nhiễm, \”Bao trọn một nhà hàng vào đêm giao thừa, mời tôi đến ăn tối, người bình thường chắc chắn sẽ nghĩ chị muốn cưa cẩm tôi.\”

\”Em cũng từng làm điều tương tự rồi. Tôi không muốn nợ em.\” Mục Thanh Nhiễm nói.

\”Cho nên, Mục tổng vờ vĩnh mất trí nhớ, bây giờ lại không ngừng nhắc nhở tôi rằng chị vẫn nhớ chuyện cũ. Là đang chế nhạo tôi sao?\” Hòa Mộc bị những hành động và lời nói khó hiểu của Mục Thanh Nhiễm làm cho tức đến mức đầu óc quay cuồng.

\”Tôi là đang cảm ơn em.\” Biểu cảm của Mục Thanh Nhiễm vô cùng nghiêm túc.

Cảm ơn?

Quả nhiên, lối suy nghĩ của Mục Thanh Nhiễm khác hẳn người thường.

Hòa Mộc nhớ lại lúc nhỏ mình bắt chước những tổng tài trên phim truyền hình làm mấy trò này, chỉ thấy xấu hổ, hoàn toàn không muốn được cảm ơn.

\”Nếu tôi không chấp nhận lời cảm ơn của chị thì sao?\” Hòa Mộc hỏi.

\”Chấp nhận hay không là việc của em, còn việc bày tỏ là chuyện của tôi.\” Mục Thanh Nhiễm nói.

Đúng lúc này, tiếng đàn piano và violin hòa tấu vang lên __ bản nhạc mà trước đây Hòa Mộc thích nhất, chắc hẳn cũng được sắp xếp từ trước.

\”Vậy Mục tổng nói xem, tôi còn làm điều gì khác đáng để chị cảm ơn không?\” Hòa Mộc nói tiếp, \”Hay chị cảm ơn một thể đi, tôi không muốn bất ngờ nhận thêm \’cú sốc\’ nào khác.\”

Mục Thanh Nhiễm giơ cổ tay trái lên, \”Chiếc đồng hồ này dùng rất tốt.\”

Hòa Mộc nhìn thấy chiếc đồng hồ dây đỏ, sững sờ.

Cô không ngờ Mục Thanh Nhiễm vẫn còn giữ nó.

Cô cứ tưởng Mục Thanh Nhiễm đã ném nó đi từ lâu rồi.

\”Hồi tôi tặng chị, chị đã giận lắm đúng không?\” Hòa Mộc cười nhạt, \”Tôi đâu giống chị, bị xe đâm xong trí nhớ lại kém đi như vậy.\”

Ngón tay Mục Thanh Nhiễm khẽ run, cô không tiếp tục chủ đề này nữa.

\”Lần trước bị tai nạn, đồng hồ hỏng một chút. Bây giờ đã sửa lại rồi.\” Cô nói.

Hòa Mộc không hiểu.

Ý chị ta là gì?

Ý là lúc bị tai nạn, chị ấy vẫn đeo chiếc đồng hồ này.

Đã không thích thì tại sao lại đeo trên tay?

Giống như lúc hai người hôn nhau vậy. Nếu không thích thì nên từ chối mới đúng chứ?

Trong lòng Hòa Mộc không kìm được cơn giận: \”Chị muốn nhắc nhở tôi điều gì? Nhắc tôi rằng tôi từng thích chị đến mức nào sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.