Tôn Tường được dẫn vào văn phòng, tóc hơi rối, râu dưới cằm có màu xanh xám trông như mấy chưa cạo, quầng thăm dưới mí mắt rõ rệt, bộ vest cũng không còn ôm sát như trước.\”
Khi Tiểu Phát ra ngoài, cô do dự hỏi: \”Mục tổng, có cần đóng cửa không?\” Cô lo sơn Tôn Tường sẽ đột ngột phát điên.
Mục Thanh Nhiễm nhẹ nhàng gật đầu.
Cửa văn phòng được đóng lại một cách nhẹ nhàng.
Tôn Tường nhìn về phía bước tường kính nối liền với bên ngoài, mãi không nói rõ mục đích đến đây.
Mục Thanh Nhiễm dường như đã nhìn thấy suy nghĩ của hắn ta, cô cẩn thận kéo rèm xuống.
Tôn Tường cảm thất nhẹ nhõm trong lòng, vội vàng bước lên vài bước, đặt hai tay lên mép bàn làm việc, \”Mục tổng, chúng ta bình thường gặp nhau ở thương trường, cũng coi như quen biết, có một số việc, đừng làm quá tuyệt tình như vậy.\”
\”Tôi nghe không hiểu Tôn tổng đang nói gì?\” Mục Thanh Nhiễm nói.
\”Vợ tôi đã lấy rất nhiều chứng cứ về tôi và những người phụ nữ khác, giờ họ đang dùng những chứng cứ này để ép tôi ly hôn, chia cổ phần trong tay tôi. Trước đây họ không bao giờ làm đến mức này, tôi biết chắc Hoà Mộc đã động tay.\” Tôn Tường nói.
Mục Thanh Nhiễm nhẹ nhàng nhướng mày, \”Vậy thì tôi càng không hiểu rồi, chuyện này có gì liên quan đến tôi?\”
Tôn Tường hạ thấp giọng, tư thế cũng trở nên mềm yếu hơn, \”Hoà Mộc tiểu thư chắc chắn là vì cô mà làm như vậy, mong cô nói giúp cô ấy tha cho tôi đi!\”
Mục Thanh Nhiễm đứng dậy, hành động như Tôn Tường, đặt hai tay lên mặt bàn, hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt sắc bén nhìn ông ta: \”Tôn tổng trí nhớ không tốt sao, nhanh như vậy đã quên hết ân oán giữ chúng ta.\”
Tôn Tường ngây ra một lúc, đôi mắt đầy sự đấu tranh, im lặng một lúc lâu, cuối cùng cúi người, bỏ xuống sự kiêu hãnh: \”Mục tổng, cô là người rộng lượng, làm ơn tha cho tôi đi.\”
Mục Thanh Nhiễm nhàn nhạt nói: \”Tôi không rõ Tôn tổng đang ra lệnh hay đang cầu xin.\”
Tôn Tường cúi thấp hơn, giọng nói cũng thay đổi, có chút khẩn cầu, \”Xin Mục tổng tha cho tôi lần này, trước đây tôi không biết tự lượng sức, vọng tưởng trèo cao mà xúc phạm đến Mục tổng.\”
Mục tổng hiếm hoi nhếch khoé môi, ánh mắt tràn đầy sự thú vị, khác hẳn vẻ lạnh nhạt thường ngày.
Tôn Tường thoáng kinh ngạc, sau đó là sự ngây ngất không đúng lúc.
Như thể đã biết rõ người trước mặt là một mỹ nhân xà, nhưng dòng máu trong cơ thể lại càng sôi sục hơn, không tự chủ mà muốn dâng hiến chính mình.
Nhưng rất nhanh, Tôn Tường tỉnh táo lại, che giấu ánh mắt của mình.
\”Tôn tổng, đây là thái độ cầu xin sao?\” Giọng nói Mục Thanh Nhiễm mang theo chút lạnh lùng.
Tôn Tường nghiến răng, lùi lại vài bước, cúi gập người thành chín mươi độ, giọng run rẩy, \”Cầu xin Mục tổng không chấp nhặt kẻ tiểu nhân như tôi.\”