\”Tỷ, hắn vừa nói cái gì? Muội không hiểu a.\” Quách Hân Nghiên mất hứng, ăn hết trái táo cuối cùng trên đĩa.
Quách Nhược Y giống như không nghe thấy, nàng đổi chủ đề dặn dò Ngọc Hoa chuẩn bị một phần táo khác.
\”Muội biết hắn?\” Quách Nhược Y hỏi.
Quách Hân Nghiên chớp chớp đôi mắt sáng: \”Ý tỷ nói đến Chung Vân?\”
Quách Nhược Y nhấp ngụm trà nhỏ, ưu nhã gật nhẹ đầu.
\”Hắn là họa sư của muội nha.\” Quách Hân Nghiên ánh mắt sùng bái không thôi, nàng còn bồi thêm một câu: \”Tranh hắn vẽ phi thường, phi thường ảo diệu a~\”
Quách Nhược Y chỉ nghe nhưng chẳng tiếp tục hồi đáp, nàng vẻ như không mấy quan tâm, cứ thế đem Chung Thi Uyển gạt sang chỗ khác.
Đằng xa rất nhanh xuất hiện một nữ tỳ mang táo đến, nữ tỳ này nhìn kỹ lại có hơi quen mắt.
Quách Nhược Y mở miệng hô: \”Chậm một chút.\”
Tiểu Cúc tuy nhập phủ đã lâu, nhưng được tận mắt thấy được Đại tiểu thư Quách Nhược Y chỉ là những lần hiếm hoi. Nay trực tiếp đối mặt đúng là một phen rửa mắt, dùng từ đẹp để hình dung thôi chưa đủ, có điều càng tới gần Quách Nhược Y, Tiểu Cúc càng thấy lạnh lẽo, đôi mắt kia thực sự mà nói vô cùng băng lãnh, khiến người khác cho dù muốn tới gần nàng ắt phải cẩn thận e dè.
Tiểu Cúc khom lưng, kính cẩn thưa: \”Đại tiểu thư cho gọi nô tì?\”
Quách Nhược Y nhìn sơ ngang cũng biết, đôi môi nọ hồng hào bất thường chắc chắn đã qua bôi son. Nàng nhìn có phần chướng mắt, phất tay cho lui.
-\”Màu son kia quá mức lòe loẹt.\”
Quách Hân Nghiên chớp mắt, nhìn theo Tiểu Cúc, vừa nhai vừa trả lời: \”Muội thấy rất đẹp nha, đâu có lòe loẹt.\”
Quách Nhược Y mím môi đoạt lại đĩa táo xanh, lấy luôn quả táo chỉ còn một nửa trên tay Quách Hân Nghiên, cốc lên trán nàng đầy ghẻ lạnh: \”Trở về chổ của muội đi.\”
\”Ơ?\” Chả hiểu hôm nay tỷ tỷ của nàng vì cái gì mà tâm trạng thất thường quá, còn chưa truy đến chuyện tỷ tỷ có phải là người dạy chữ cho Chung Thi Uyển hay không nữa. Nói đi nói lại, Quách Hân Nghiên nào có lá gan to để điều tra đâu chứ.
*
*
*
*
Mã Ca hừng đông đã thu xếp tư trang, chọn một bộ y phục thực tuấn lãng, nghe lời đồn lẫn lời chúng dân ca ngợi, Đại tiểu thư Quách gia là một tuyệt thế dung nhan, kinh tài tuyệt diễm, hắn cũng muốn thử một lần kiểm chứng vị Đại tiểu thư kia có thật đúng như lời đồn hay không. Nếu may mắn được vị Đại tiểu thư kia nhìn trúng, thì hắn không ngại làm rể Quách gia đâu haha.
Hắn dừng trước đại môn uy vệ, trong lòng không khỏi âm thầm xuýt xoa.
Chẳng lâu sau một nam tử quen mắt bước ra, chính là người ghé hàng thịt của Bá Lang lần đó. Lần này mới có cơ hội nhìn kỹ, nam tử kia không có tệ, làn da mịn màng trắng sáng, đôi môi lại hồng hào, răng sáng như bạch ngọc, nữ nhân chỉ e tiếc hận không thể sánh bằng. Thế quái nào lại có kiểu nam nhân xinh đẹp như thế chứ?