[Bhtt] [Xuyên Không] Nhà Ta Có Một Tiểu Thư – [Hoàn] – Chương 7: Diện kiến đại tiểu thư – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Xuyên Không] Nhà Ta Có Một Tiểu Thư – [Hoàn] - Chương 7: Diện kiến đại tiểu thư

Trước phòng tổng quản, toàn bộ gia nhân kẻ nói người cười huyên náo như ngày lễ. 

Thạch Đầu húc nhẹ vào hông Chung Thi Uyển, cười hề hề: \”Tối một chút cùng bọn ta ra ngoài uống vài ly a.\”

\”Chung Vân, tới lượt ngươi.\” Lưu quản gia đứng trên thềm đá cao giọng.

Chung Thi Uyển vốn không hứng thú với chủ đề Thạch Đầu vừa đề cập, qua loa lắc đầu, không dám chậm trễ lập tức phóng tới chổ Lưu quản gia. Một số gia đinh bên cạnh âm thầm xuýt xoa số bạc trên tay mình, vì bọn họ chỉ nhận được mỗi một lượng. Hóa ra bốn lượng bạc này cũng rất có giá trị đi.

Chung Thi Uyển nhu cầu chi tiêu không quá cao, nàng đang định gửi một nửa về núi cho Vương bà bà, nhưng ở chốn này thật giả khó lường, rủi người được giao phó chuyển tiền cuỗm mất của nàng hai lượng bạc thì sao?

Suy đi tính lại… Thôi thì cứ để dành, chờ ngày về núi đích thân nàng sẽ trao tận tay Vương bà bà.

Thẩm a di từ xa đi tới, bà nói đang chuẩn bị ra phố, muốn đem Chung Thi Uyển đi theo nhằm phụ bà bưng bê thực phẩm. Thẩm a di ở trù phòng là người nắm giữ nhiều quyền lực nhất, tất cả thức ăn dành cho chủ nhân đều do bà định đoạt, trong giới gia nhân rất có tiếng nói. Chung Thi Uyển hiển nhiên rất vui lòng đáp ứng, còn chủ động làm thân với bà, có quen biết một chút, vẫn là có lợi.

Dù sao có tiền trong tay vẫn tự tin hơn rất nhiều, khắp người Chung Thi Uyển bây giờ ngập tràn vầng sáng \”Đại gia\” ai da… Nhìn thứ gì cũng muốn mua đó mà.

Chung Thi Uyển theo chân Thẩm a di lướt ngang  sạp nhỏ bày biện một ít phấn son, bất quá Chung Thi  Uyển bỗng quầy đầu trở lại, hình bóng Quách Nhược Y cứ bay lượn trong đầu nàng. Có nên mua hay không đây? Người đó sẽ không chê nàng mưa đồ rẻ tiền chứ?

\”Ai da…tiểu tử nhà ngươi thì ra đang định mua son tặng người trong mộng có phải không?\”
Thẩm á di đến khi quay lại mới chợt nhận ra Chung Thi Uyển đã biến mất, tỉ mỉ quan sát một hồi mới nhìn ra Chung Thi Uyển đang đứng ngốc ở quầy phấn son ha.

Thẩm á di hôm nay cực kỳ cao hứng, bà cầm lên một hộp phấn màu sen tím, nhiệt tình đề xuất cùng Chung Thi Uyển: \”Cái này a tiểu Chung, ta thấy nó thực quý phái nha.\”

Chung Thi Uyển âm thầm ghét bỏ hộp phấn quê mùa trên tay Thẩm á di, nàng rất nhanh chọn một hộp son có gam màu trong trẻo nhất trong số đấy rồi mau lẹ tính tiền.

Thẩm a di trên đường đi vẫn tiếc hùi hụi hộp phấn bà đã chọn. Bà tặc lưỡi: \”Ngươi nha… Thật không hiểu tâm lý nữ nhân, son phấn phải thật Đậm… Nữ nhân mới thích nha…\”

Thẩm a di dầu có nói khô nước bọt thì Chung Thi Uyển vẫn ngốc nghếch cười cười. Hết cách, bà tấp vào một quầy rau quả, bận rộn chọn chọn chọn lựa lựa, vẫn không quên nói vọng ra sau: \”Ai da… Tiểu Chung ngươi tới quầy thịt kia, nói rằng Thẩm a di tới lấy thịt, hắn sẽ đưa cho ngươi.\”

Chung Thi Uyển nghe lời Thẩm a di, nhanh bước đi tới đấy, thuật lại y lời Thẩm a di, quả thực hắn mau chóng đưa ra tảng thịt lớn mà không hỏi han điều gì.

\”Đợi đã.\” Hán tử cắm chặt con dao xuống tấm thớt gỗ, hùng hổ tiến lại gần Chung Thi Uyển.

\”…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.