[Bhtt] [Thực Văn] Viết Xuống Chút Hồi Ức – Hiện tại 56 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Thực Văn] Viết Xuống Chút Hồi Ức - Hiện tại 56

Mọi thứ đều ổn, tôi cũng rất khỏe. Tuần này đã chính thức bắt đầu từ từ tiếp nhận công việc. Các đồng nghiệp rất nice, cũng rất quan tâm chăm sóc tôi. Có thể vì tôi là đứa con gái duy nhất, lại chưa kết hôn, gia đình ở nước ngoài, nhìn bệnh tật ốm yếu, tuổi tác cũng không còn trẻ. Haha, có thể coi đây là một kiểu phân biệt đối xử vô hình, nhưng tôi không cố tỏ ra mạnh mẽ, thay vào đó còn thích thú vì được lợi. Có lẽ bị sốt đến nói năng linh tinh rồi.

Chị Thẩm Phương của các bạn enjoy môi trường xung quanh hơn tôi, vấn đề này các bạn không phải lo lắng. Hơn nữa, dường như chị ấy còn yêu đời hơn trước. Hai ngày nay, ngày nào chị cũng dậy từ sớm dắt tôi đi dạo, nhân tiện đi bơi. Chị nhào lộn trong hồ bơi, tôi đi bộ quanh hồ, hoặc không sẽ tự đi bộ trên máy tập, lại còn phải gọi chủ tử hai cái tuỳ theo yêu cầu tình hình, không được phép làm gì quá trớn hoặc chạy đi xa. Tất nhiên, tôi và chó khác nhau ở chỗ, chủ tử tôi không cần phải lo cầm theo báo giấy hay túi ni lông, không phải luôn sẵn sàng \”bảo vệ môi trường\” khi dắt tôi đi dạo, và đương nhiên, trẻ ngoan sẽ không trút bầu tâm sự vô tội vạ.

Đây là lần đầu tiên và duy nhất tôi thấy chị đam mê sports như vậy, kể từ khi quen biết chị ấy. Có thể do chị bị doạ sợ khi phát hiện căn bệnh dạ dày kinh thiên động địa của tôi. Bây giờ có lẽ chị ấy đang có kế hoạch phát triển thành con đường sports girl, thanh uy lừng lẫy, trang bị đủ đường khiến tôi phải kinh ngạc, điều duy nhất nghi ngờ là chị có thể kiên trì được bao lâu. Tối qua chị còn show cho tôi một cuốn tạp chí về surfing và diving với vẻ mặt naughty, dáng vẻ ấy của chị chắc chắn nhìn phải trẻ hơn tôi một vài tuổi.

Hiện nay tôi đang cố gắng hết sức dụ dỗ lừa gạt, cổ vũ và khuyến khích chị đi theo con đường thể thao và trở thành một butch, sau đó tôi có thể yên tâm làm một P thích làm gì thì làm: làm nũng, chơi xấu, đổ bệnh, v.v… đều hợp lý. Cuộc sống tươi đẹp làm sao. Cũng không có \”nhiệm vụ chính trị, nhiệm vụ cuộc đời\” nào phải hoàn thành.

Hôm nay, rất đau đầu, tự dưng chị ấy bật một bài hát của Sarah Conner, nói với tôi rằng, nếu \”người thương\” của chị ấy có thể học và hát cho chị nghe bài này trong party, thì chị sẽ cảm thấy hạnh phúc \”trọn vẹn\”. Chua không chua không? Tôi chua đến mức a xí dạ dày.

Tôi đã âm thầm thử hát một chút, tông bridge quá cao, rú lên chắc là cổ họng tôi sẽ mission impossible. Tôi phải đi hỏi xem, rốt cuộc \”người thương\” mà chị ấy nhắc đến là con nào?

—————

Chuyện kể rằng trên thế giới này, vào một ngày nào đó tại một năm nào đó ở hai nơi nào đó có một cặp yêu nhau, một là T và một là P. Vì một số lý do nào đó nên cả hai phải tạm xa nhau hai nơi. Những người yêu nhau không thể tránh khỏi nỗi đau tương tư ngắn ngủi, tin nhắn trên điện thoại di động không thể diễn tả được tình yêu còn vương vấn trong lòng, nên đành gửi gắm tình cảm vào những video cuồng nhiệt trên MSN để xoa dịu nỗi khổ đôi bên.

—Khán giả: Chúng tôi báo danh muốn xem phim con heo!

—Nhà sản xuất họ Liễu: Ừ, được, nhất định có heo! Trả tiền! Nhanh!

-Nội dung cấm trẻ dưới 18 tuổi—

Cảnh 1: Bức màn mở ra. T đi làm về, đăng nhập vào MSN, để lại vài tin nhắn, lúc này P chợt có linh cảm lạnh sống lưng, P tính toán thời gian, đăng nhập vào cùng lúc. Sau đôi lời hàn huyên, T giục P về nghỉ ngơi. P chơi chưa đủ, bắt đầu chuyển chủ đề (chuyển chủ đề là thủ đoạn quen dùng của P, tuy nhiều lúc thành công, nhưng cũng có lúc thất bại…)

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.