[Bhtt] Quan Hệ Thân Mật [Cover][Lichaeng] – Chương 96: Kêu nó rửa cổ ở nhà chờ đi, bây giờ con về. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Quan Hệ Thân Mật [Cover][Lichaeng] - Chương 96: Kêu nó rửa cổ ở nhà chờ đi, bây giờ con về.

Trong sân bay người đến người đi, ở sảnh radio trên không vang lên có quy luật.

Phác Thái Anh ở quán cà phê trong sân bay tìm được Mạc Tư Ngư, vị trí nàng ngồi là bên cửa sổ, tóc dài mềm mại phủ kín đầu vai xõa xuống lưng nàng, ngọn đèn mờ nhạt chiếu lên nửa không mặt nàng, ấm áp mà xinh đẹp.

Phác Thái Anh yên lặng đi qua, nhìn thấy chỉ có một mình Mạc Tư Ngư, không nhịn được hiếu kỳ hỏi: \”Lần này bồ đi, chú Mạc và dì không đến tiễn bồ sao?\”

Nghe tiếng Phác Thái Anh, Mạc Tư Ngư mới ngẩng đầu lên từ cuốn tạp chí, đôi mắt cong lên sáng ngời, cười nói: \”Mình chỉ nói với họ mình đi giải khuây, nên họ tự nhiên sẽ không đi tiễn mình.\” Nói xong, Mạc Tư Ngư thấy Phác Thái Anh ngồi xuống đối diện mình, mới gọi một ly cà phê cho nàng.

Cà phê trong sân bay vĩnh viễn có hương vị đi ngược với cái giá của nó, Phác Thái Anh uống một ngụm, liền chán ghét buông cái tách xuống. Vị chua mà chát tràn đầy đầu lưỡi, Phác Thái Anh mấp máy môi, do dự nhìn Mạc Tư Ngư, cuối cùng nhún vai, nói: \”Nhiễm Nhiễm không chịu đến.\”

\”Ừ.\” Mạc Tư Ngư hờ hững bưng tách cà phê lên uống, vẻ mặt vẫn bình tĩnh không lộ ra sơ hở nào. \”Mình đoán được.\”

Mấy tháng nay, lần nào cũng vậy, chỉ cần nhắc đến Phác Nhiễm Nhiễm, cả hai người sẽ im lặng. Mạc Tư Ngư không muốn nói tới, mà Phác Thái Anh cũng không biết nói thế nào, cho nên chờ đợi hai người cũng chỉ là sự im lặng.

\”Hay là chúng ta nói cái khác đi?\” Phác Thái Anh đổi đề tài, nâng mắt liếc nhìn Mạc Tư Ngư, nói: \”Với thanh danh và địa vị bồ trong giới luật sư, căn bản không cần vẽ rắn thêm chân ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu đâu, bồ làm vậy, rốt cuộc là vì cái gì?\”

\”Tư Ngư.\”

Phác Thái Anh bên này vừa dứt lời, xa xa đã nghe thấy tiếng gọi từ ngoài cửa quán cà phê, nàng tò mò nhìn qua, vừa lúc thấy một cô gái đứng cách hai người bất quá chỉ hai mét, thấy Phác Thái Anh nhìn mình, cô gái kia mỉm cười nhìn lại.

\”Em đến rồi?\”

So với Phác Thái Anh nghi hoặc cùng kinh ngạc, Mạc Tư Ngư lại không có vẻ kinh ngạc gì cả, nàng chỉ đứng dậy đón người, cười tiếp đón cô gái kia ngồi xuống.

\”Hi, Thái Anh.\” Cô gái đó ngồi vào chiếc ghế Mạc Tư Ngư kéo ra, sau đó quay đầu về phía Phác Thái Anh mỉm cười, nói: \”Chúng ta đã nhiều năm không gặp rồi?\”

Mấu chốt là chúng ta có gặp qua sao? Phác Thái Anh yên lặng nhớ lại, nàng híp mắt quan sát cô gái trước mắt này bình dị và gần gũi, càng nhìn càng thấy hơi quen quen. Nhưng rõ ràng muốn thốt ra tên, lại vẫn không thể nào nhớ rõ.

\”Thái Anh.\” Nhìn thấy vẻ mặt mịt mờ của Phác Thái Anh, Mạc Tư Ngư kịp thời nhắc nhở: \”Đây là Nhạc Nhã, bồ còn nhớ không?\”

Đúng vậy! Là Nhạc Nhã, chính là mối tình đầu chết tiệt của Mạc Tư Ngư, không nghĩ tới cư nhiên gặp lại nàng.

Trí nhớ đứt đoạn rốt cuộc cũng ùa về, ý cười trên mặt Phác Thái Anh lúc này mới rõ ràng: \”Nhạc Nhã, là cô.\” Nàng nói xong, trông thấy Nhạc Nhã mỉm cười khẳng định lời của nàng, không mặt thanh thoát giương lên ý cười mềm mại, cặp kính không gọng tỏa ra khí chất, thoạt nhìn có vẻ già dặn. \”Từ sau khi tốt nghiệp, đã sáu năm chúng ta không gặp nhau rồi?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.