[Bhtt] Quan Hệ Thân Mật [Cover][Lichaeng] – Chương 88: Cô ấy chỉ yêu cô, cô không nên hoài nghi cô ấy. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Quan Hệ Thân Mật [Cover][Lichaeng] - Chương 88: Cô ấy chỉ yêu cô, cô không nên hoài nghi cô ấy.

\”Thật ra phải nói như thế này, hai người có thể ở bên nhau, dường như vẫn là tôi làm mai cho.\”

Tiêu Linh nói xong cúi đầu cười, dường như trên mặt còn có chút tự đắc, nàng quay đầu nhìn Phác Thái Anh nghiêng đầu vẻ mặt toát lên sự nghi hoặc, nhắc nàng: \”Cô quên à, lúc trước khi cô về nước chuẩn bị vào làm việc ở Thụy An, ba ba cô rất vui cũng rất coi trọng, mời bạn bè ở thương trường tới dùng cơm, giới thiệu cô với mọi người. Lúc đó tôi là tổng tài tập đoàn Tiêu thị tự nhiên cũng sẽ đến, lúc nhìn thấy cô, thật ra tôi có chút kinh ngạc, bởi vì nhiều năm không thấy, gặp lại cô, đột nhiên phát giác cô cực kỳ giống một người.\”

Tiêu Linh nói đến đó thì im bặt, nhưng đáp án đã rõ ràng trong lòng nhau, nên Tiêu Linh không nói, Phác Thái Anh cũng không lộ ra nghi hoặc, nàng chỉ nghiêng mặt, đối với chuyện nàng và Kỷ Ninh Lan giống nhau tuy rằng không thể phủ nhận, nhưng cũng không thể thản nhiên thừa nhận.

\”Khi đó Lạp Lệ Sa rời Lạp gia cũng đã bốn năm, vừa lúc cô ấy tốt nghiệp tìm việc làm, mặc dù tôi có đề nghị cô ấy vào Tiêu thị hỗ trợ, nhưng cô ấy không đồng ý. Thật ra bị cô ấy cự tuyệt là cái chắc rồi, cô ấy không muốn dựa vào người của Tiêu gia giúp mình sinh tồn, trong lòng tôi hiểu, cho nên vốn cũng không khuyên gì nhiều. Sau đó gặp cô, nghe ba cô nói cô muốn vào làm việc ở phòng nhân sự của Thụy An, linh cơ chợt động, tôi đã nghĩ đến việc giới thiệu Lạp Lệ Sa đến Thụy An phỏng vấn, có thể qua được hay không còn phải xem bản lĩnh của cô ấy.\” Tiêu Linh nói xong, nàng dừng một chút, dưới ánh nhìn chăm chú của Phác Thái Anh, nàng hít sâu một hơi, nói: \”Được rồi, tôi thừa nhận lúc trước có ý nghĩ như vậy, là có trộn lẫn một chút ích kỷ bên trong. Tôi đáp ứng Lạp Tư phải thay cô ấy chiếu cố Lạp Lệ Sa thật tốt, tuy là nói đến làm việc ở Tiêu thị là lựa chọn tốt nhất, nhưng nếu cô ấy không muốn, tôi cũng không thể miễn cưỡng. Thụy An tuy không thể so với Tiêu gia và Lạp gia, nhưng trong giới bất động sản có thanh danh và địa vị rất cao, huống hồ tôi và cô hằng năm có hợp tác qua lại, giới thiệu cô ấy vào Thụy An, thấy thế nào cũng là lựa chọn tốt nhất.\”

Cho đến nay Phác Thái Anh đều nghĩ lúc trước hai người gặp nhau là trùng hợp, nhiều năm trôi qua, mỗi khi nàng nhớ đến buổi chiều lần đầu gặp mặt, trong lòng vẫn khó tránh khỏi cảm giác động tâm, nhưng giờ mới biết, thì ra vốn không có cái gì gọi là trùng hợp, tất cả tất cả, đều đã sớm được định.

\”Sau đó Lạp Lệ Sa quả thật vào Thụy An công tác, tôi xem cô ấy làm việc thật thuận lợi, trong lòng cũng an tâm không ít. Có điều Lạp Lệ Sa là người luôn giấu kín tâm sự trong lòng, cô cũng biết, trừ phi cô ấy nguyện ý, không ai có thể đoán được tâm tư cô ấy, cho nên đến ba năm sau, khi lần đầu tiên thấy cô mang theo Lạp Lệ Sa xuất hiện trước mặt tôi, tôi mới phát hiện, món ăn hỏng rồi.\” Tiêu Linh thở dài, ánh mắt chuyển hướng về phía ngoài của sổ xe, nhớ lại chuyện lúc trước, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười. \”Xong bữa cơm đó, tôi liền lén hẹn Lạp Lệ Sa ra ngoài, tùy rằng tôi quan tâm cô ấy, nhưng tôi cũng thương tiếc cô, tôi sợ cô ấy nhất thời hứng khởi, nên tôi rất nghiêm túc hỏi cô ấy, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Nhưng Thái Anh à, cô đoán xem Lệ Sa nói thế nào?\”

Sau đó Tiêu Linh dời ánh mắt từ ngoài cửa sổ xe trở về, rơi xuống người Phác Thái Anh, ánh mắt sáng nóng lên, trong lòng Phác Thái Anh không kiềm chế được ở trong tiếng cười của Tiêu Linh mà đập mãnh liệt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.