Phác Thái Anh nghi hoặc nhìn Hạ Chi Ca, nàng mân khóe miệng không nói gì, một lúc sau mới từ trong im lặng mở miệng. \”Hạ tiểu thư nói vậy, chính là biết chân tướng?\”
\”Lệ Sa chưa bao giờ thích nhắc về Lạp gia, thật ra là có lý do.\” Hạ Chi Ca nói xong, nhìn lại Phác Thái Anh, nói: \”Vì Lệ Sa không thích Lạp gia, tất cả về Lạp gia, chị ấy đều không thích, bắt đầu từ lúc còn nhỏ rồi.\” Hạ Chi Ca cúi đầu nhìn dưới chân, sau lại ngẩng đầu lên, sự sắc bén trên gương mặt nhạt dần, vẻ mặt như nhớ lại gì đó. \”Lúc trước tôi từng nói với Phác tổng, mẹ tôi và mẹ của Lệ Sa là bạn tốt, hồi nhỏ tôi thường theo mẹ đến Lạp gia, về chuyện của Lệ Sa, là từ lúc đó mới biết. Lệ Sa là con út của Lạp gia, trên chị ấy, còn một người anh và một người chị. Nhưng khi Lạp Lệ Sa khoảng bảy tám tuổi, anh trai Lạp Lệ Sa trong một lần cưỡi ngựa đã vô ý ngã xuống, xương sườn gãy đâm thẳng vào tim, lúc đưa vào bệnh viện thì đã chết. Đứa con trai duy nhất của Lạp gia đã ra đi như vậy, ba mẹ Lạp Lệ Sa rất đau lòng, dù sao một tập đoàn gia tộc lớn như Lạp thị, cần người kế thừa Lạp gia là chuyện đương nhiên, đáng tiếc bấy giờ tất cả đều rối loạn.\”
Phác Thái Anh mơ hồ nhớ lại khi đó trợ lý của Lạp Tư gọi nàng là đại tiểu thư, mà Lạp Tư cũng từng nói Lạp Lệ Sa là con út của Lạp gia, là Lạp gia tam tiểu thư, mà về chuyện người con thứ hai vẫn không hề nhắc đến. Lúc đó dù nàng có hơi nghi ngờ, nhưng không nghĩ nhiều, giờ mới biết được chân tướng.
\”Mẹ của Lệ Sa lúc đó thân thể đã không khỏe lắm, sinh thêm một đứa con là chuyện không thể, mà trong lòng ba Lệ Sa biết rõ, cho nên ông ấy công khai bao nuôi tình nhân bên ngoài. Mấy năm đó, ba của Lệ Sa rất ít khi về nhà, mặc dù bên ngoài có con nối dòng, chỉ tiếc Lạp gia là một tập đoàn gia tộc, tự nhiên sẽ không thừa nhận đứa con tư sinh bên ngoài. Lúc đó ba Lạp Lệ Sa rất tức giận, đối với việc mẹ Lệ Sa không thể sinh nữa mà bắt đầu trở nên thô bạo. Tôi vẫn còn nhớ rõ những năm cuối đời bà ấy đã trôi qua như thế nào, mỗi lần tôi cùng mẹ đến Lạp gia thăm bà, bà vẫn luôn rơi nước mắt, nằm trên giường nhìn di ảnh nhị thiếu gia đã mất mà ngây người, rõ ràng không phải lỗi của bà, bà cũng không cần tự trách, bộ dáng đó, đến giờ tôi không thể quên được.\”
Hạ Chi Ca trong lời kể mang theo oán giận, nàng nhìn lại Phác Thái Anh, nói: \”Bắt đầu từ khi đó Lệ Sa được nuôi dạy như một đứa con trai, ba của Lệ Sa rất hà khắc đối với chị ấy, chuyện gì cũng lấy gốc độ của một đứa con trai yêu cầu chị ấy. Mà mẹ của Lệ Sa thủy chung vẫn thấy con gái là phải tao nhã cao quý, nên lại lấy hình mẫu một đứa con gái ưu tú nhất để giáo dục chị ấy, cô không thể tưởng tượng được những ngày đó Lệ Sa đã trải qua như thế nào.\”
\”Vì sao lại nói tôi nghe chuyện này? Phác Thái Anh cảm thấy nàng đã làm được không để ý không hỏi chuyện Lạp Lệ Sa, nhưng khi biết được, đáy lòng vẫn nhịn không nổi dậy sóng.
\”Sở dĩ tôi nói ra, chỉ vì muốn nói cho Phác tổng một sự kiện. Đó là, trong năm năm ở bên Phác tổng, Lệ Sa rất hạnh phúc, đó là sự thỏa mãn mà tôi chưa từng nhìn thấy ở chị ấy.\” Hạ Chi Ca cười cười, nụ cười tỏa nắng trên gương mặt. \”Tôi không biết cái gì mới có thể coi là sự thật, nhưng tôi chỉ nói cái tôi thấy, đó chính là Lệ Sa rất để ý đến thời gian ở bên cạnh Phác tổng, Lệ Sa thật sự quý trọng cô, ai cũng không thay đổi được sự thật này.\” Bởi vì để ý, nên mới sợ hãi, mới bắt đắc dĩ khó có thể mở miệng cùng khó xử.