Ngày thứ hai trở lại công ty, thư ký Tiểu Mạn thần thần bí bí gõ cửa tiến vào, đưa cho Phác Thái Anh một tấm thiệp mời.
\”Hôm qua tổng giám đốc ngài không tới, nên hôm nay mới đưa đến tay của ngài, thật ngại quá.\”
Phác Thái Anh cầm thiệp cưới, nhìn hoa văn đỏ chói, lại nhìn vẻ mặt thẹn thùng của Tiểu Mạn, lưỡng lự hỏi:\”Cô muốn kết hôn ?\”
\”Vâng, hôn lễ định vào cuối tháng, cho nên đến lúc đó vô luận như thế nào cũng hy vọng vinh hạnh được tổng giám đốc tới tham gia.\” Tiểu Mạn theo Phác Thái Anh hai năm, hiển nhiên không xa lạ.
Phác Thái Anh thản nhiên cười, \”Nếu hôm đó cô có thể sắp xếp lịch trình cho tôi, tôi nhất định tham dự hôn lễ của cô.\”
\”A, thật không?\” thông thường lịch trình của Phác Thái Anh đều do thư ký Tiểu Mạn sắp xếp, bây giờ Phác Thái Anh nói vậy, khẳng định là tỏ vẻ đồng ý. Tiểu Mạn mặt mày hớn hở, xoay một vòng tại chỗ, \”Em không quấy rầy tổng giám đốc làm việc.\”
\”Này, chờ đã.\” Phác Thái Anh gọi lại Tiểu Mạn, \”Kêu Giám đốc Lạp đến văn phòng của tôi một chút.\”
\”Giám đốc Lạp hình như đang họp, bàn bạc hình tượng người phát ngôn trong năm tới của công ty.\” Nghĩ nghĩ, Tiểu Mạn tiếp tục nói: \”Chị ấy có dặn em, nếu ngài có tìm thì nói buổi chiều chị ấy mới có thể lại đây.\”
\”Được rồi.\” Phác Thái Anh gật đầu,\”Không còn việc gì, cô ra ngoài trước đi.\”
Nhìn thấy Tiểu Mạn thỏa mãn rời đi, Phác Thái Anh cúi đầu nhìn thiệp cưới, mới bỏ nó vào trong ngăn kéo.
Tiểu Mạn từ sau khi tốt nghiệp vẫn đi theo bên cạnh thư ký Phác Thái Anh học tập, lão thư ký về hưu, mọi chuyện Phác Thái Anh đều giao cho nàng. Tuy rằng ngẫu nhiên phạm một ít lỗi, nhưng làm việc coi như có trách nhiệm, nên Phác Thái Anh vẫn an bày nàng ở bên người mình. Nhớ rõ nàng so với mình còn nhỏ hơn hai tuổi, vậy mà nay đã sắp kết hôn, chung qui có cảm giác khó tin.
Như thế nào ai cũng đều kết hôn, mà chính mình lại lẻ loi?
Lắc lắc đầu, Phác Thái Anh buộc mình không nghĩ nữa, quay đầu nhìn văn kiện trên bàn, âm thầm thở dài, cam chịu số phận mở văn kiện ra.
Lạp Lệ Sa đi vào văn phòng Phác Thái Anh đã là buổi chiều .
Lạp Lệ Sa hôm nay mặc áo sơ mi đen, nút áo cài đến tận cùng, áo sơ mi chỉnh tề không tì vết đóng trong dây lưng dài mảnh, cơ hồ lộ ra hương vị sạch sẽ, chỉnh tề.
Phác Thái Anh ung dung chống cằm yên lặng đánh giá cô trong chốc lát, mới lắc lắc đầu, nói: \”Đến mùa hè rồi, cài nút áo như vậy cô không thấy chặt sao?\”
Đích thực, nếu so với Phác Thái Anh trước mắt mặc váy ngắn vàng nhạt cổ chữ V xẻ sâu, như vậy Lạp Lệ Sa thoạt nhìn có vẻ ngột ngạt mà cứng ngắt.
Nhưng mà Lạp Lệ Sa chỉ yên lặng ngồi xuống, liếc Phác Thái Anh một cái, nói: \”Thật có lỗi, cái này hình như không thuộc phạm trù công tác cần thảo luận phải không?\”
\”Đúng.\” Phác Thái Anh trừng mắt nhìn, \”Nhưng thảo luận một chút cũng không có vấn đề chứ? đúng không?\”
\”Cô rất rảnh?\” thấy Phác Thái Anh hoàn toàn không có ý thảo luận chuyện công, Lạp Lệ Sa cũng nhàn hạ, ngồi tựa lưng vào ghế, đặt văn kiện trong tay sang một bên.