Ra khỏi thư phòng Phác Nghiêu Hải, Phác Thái Anh xoay người, đi đến trước cửa phòng ngủ Phác Nhiễm Nhiễm.
Nếu lúc nãy Mẹ Phác nói không sai, vậy giờ Mạc Tư Ngư chắc còn trong phòng Phác Nhiễm Nhiễm. Nghĩ, Phác Thái Anh đưa tay lên vừa định gõ cửa, đột nhiên thấy Mạc Tư Ngư mở cửa đi ra, suýt chút nữa nàng đυ.ng vào Phác Thái Anh.
Trở tay không kịp, Phác Thái Anh ổn định lại, nghiêng đầu chỉ kịp nhìn thấy mặt Mạc Tư Ngư, lại nhạy cảm thấy sắc mặt Mạc Tư Ngư không tốt, thậm chí xứng được với chữ lạnh lùng.
\”Tư Ngư, mình đang muốn tìm bồ…\”
Phác Thái Anh còn chưa nói xong, liền nhìn thấy Phác Nhiễm Nhiễm đứng ngoài cửa, nàng thấy Phác Nhiễm Nhiễm giận đến đỏ mặt, vừa thấy chỉ biết tức nghẹn một bụng còn chưa phát tiết. Nên Phác Thái Anh biết điều ngậm miệng, thức thời lùi sang một bên, miễn cho sự tức giận này trút lên người nàng.
\”Mạc Tư Ngư, chị thật kém cỏi!\” Phác Nhiễm Nhiễm nhìn bóng dáng Mạc Tư Ngư xoay người bước đi, nàng mân miệng, hướng về phía Mạc Tư Ngư quát: \”Chị đi đi, tôi không bao giờ muốn gặp chị nữa!\” Gào thét gào thét, Phác Nhiễm Nhiễm đâu biết ánh mắt mình bất giác đỏ lên.
Đáng tiếc lời này của Phác Nhiễm Nhiễm cũng không làm Mạc Tư Ngư dừng bước, Mạc Tư Ngư đi thật rõ ràng, Phác Nhiễm Nhiễm nói xong thì Mạc Tư Ngư đã muốn xuống đến dưới lầu.
Phác Thái Anh còn đứng đó, nàng chính là yên lặng quay đầu nhìn nhìn Mạc Tư Ngư đi xuống, sau đó quay đầu lại nhìn Phác Nhiễm Nhiễm vẫn đứng đó cắn môi cứng rắn chống đỡ. Trong nhất thời, nàng không biết nên quan tâm bên nào trước thì tốt hơn, hay là, khỏi quan tâm bên nào hết.
Nghĩ như vậy, chợt nghe Phác Nhiễm Nhiễm hít hít mũi, khổ sở nhìn Phác Thái Anh, cuối cùng \’ầm\’ một tiếng đóng cửa phòng ngủ lại.
Cho đến lúc này Phác Thái Anh mới tỉnh lại, đi đến thang lầu nhìn, thấy Mạc Tư Ngư đã chào tạm biệt Mẹ Phác, xoay người liền đi ra khỏi Phác gia.
Phác Thái Anh đuổi theo Mạc Tư Ngư đi xuống lầu, mới vừa đi đến phòng khách, mới vừa đến phòng khách thấy Mẹ Phác mở miệng muốn đặt câu hỏi, nàng chạy nhanh đến giá áo lấy áo khoác mặc vào, vừa chạy ra cửa.
\”Mẹ, con về trước.\”
Phác Thái Anh không cho Mẹ Phác có cơ hội mở miệng, nàng mang giày, hướng về phòng khách hô một tiếng, không chờ Mẹ Phác đáp lời, đã mở cửa đi ra.
Ra Phác gia, Phác Thái Anh thế này mới thở ra, hoàn hảo Mẹ Phác không có hỏi gì, bằng không nàng sợ nói nhiều, thì ngay cả chuyện Phác Nhiễm Nhiễm cùng Mạc Tư Ngư cũng giấu không được.
Phác gia có một Phác Thái Anh đã đủ Ba Phác Mẹ Phác đau đầu, nếu sau này biết chuyện của Phác Nhiễm Nhiễm cùng Mạc Tư Ngư, thật không thể nói.
Đi ra cửa lớn Phác gia, Phác Thái Anh liền thấy xe Mạc Tư Ngư còn đậu ngoài cửa. Nàng hướng gần tới xe vài bước, thấy Mạc Tư Ngư nhô đầu ra, hướng về phía nàng vẫy vẫy tay.
\”Mình biết bồ không đi.\” Ngồi vào xe Mạc Tư Ngư, Phác Thái Anh quan sát sắc mặt Mạc Tư Ngư có vẻ không tốt, nói: \”Từ nhỏ đến lớn, cho đến giờ bồ chưa từng tức giận với Nhiễm Nhiễm như vậy. Mình không biết rốt cuộc hai người thế nào, nhưng mình biết bây giờ tiểu ma vương nhà mình đang tức giận không ít.\”