[Bhtt] Quan Hệ Thân Mật [Cover][Lichaeng] – Chương 77: Tôi chỉ muốn biết, rốt cuộc cô có gì là thật? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Quan Hệ Thân Mật [Cover][Lichaeng] - Chương 77: Tôi chỉ muốn biết, rốt cuộc cô có gì là thật?

Lạp Lệ Sa hỏi lại, giọng điệu cứ như người sai không phải cô, ngược lại là Phác Thái Anh.

Không ai biết nàng mang tâm tình như thế nào về nhà, nàng nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng thế nào cũng không nghĩ đến Lạp Lệ Sa thế nhưng lại hỏi như vậy.

Nghĩ, Phác Thái Anh trả lời lại một cách mỉa mai nói: \”Nếu chị không có chuyện gì giấu em, thì chị cần gì phải sợ em điều tra chị?\”

Lạp Lệ Sa sắc mặt càng ngày càng lãnh đạm, cô nhìn Phác Thái Anh, hơi hơi há miệng thở ra, chợt nghe di động trên bàn vang lên.

Ngay thời khắc này, bất kể cái gì cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người đều trở thành nhân tố không đáng để tha thứ, Lạp Lệ Sa cũng không lập tức đi qua nghe điện thoại, mà liếc mắt nhìn Phác Thái Anh, dường như đang cân nhắc xem có nên đi tiếp cú điện thoại không đúng lúc này không.

Tiếng chuông vang lên trong không gian im lặng, Phác Thái Anh ôm cánh tay, nhìn Lạp Lệ Sa do dự nhưng không động thân, yên lặng cười lạnh, chậm rãi xoay lưng.

Hành động của Phác Thái Anh cho cô đáp án, Lạp Lệ Sa thở dài, bất đắc dĩ đi đến trước bàn cầm lấy di động, cô cúi đầu nhìn tên người trong điện thoại, vừa nghe máy mày lại không tự nhiên nhíu lại.

Nghe điện thoại, Lạp Lệ Sa cũng không nói gì, cô chỉ hướng về ban công đi đến vài bước, đưa lưng về phía Phác Thái Anh, trầm mặc nghe thanh âm bên kia điện thoại.

\”… Em biết rồi.\”

Lạp Lệ Sa vẫn thật im lặng, cho đến cuối cùng, cô mới trả lời một câu, sau đó ngắt điện thoại, đi trở về phòng.

Phác Thái Anh đưa lưng về phía Lạp Lệ Sa, ánh mắt nhìn không được động tác của Lạp Lệ Sa, nàng cũng chỉ có thể dùng tai để phán đoán, rõ ràng nghe được tiếng Lạp Lệ Sa lấy điện thoại, nhưng thật lâu cũng không nghe Lạp Lệ Sa nói gì. Loáng thoáng thật vất vả mới nghe được Lạp Lệ Sa nói chuyện, nhưng câu nói kia ngắn gọn đến nàng vừa nghiêng tai nghe ngóng thì đã xong.

Khi Lạp Lệ Sa đi về lại bên người Phác Thái Anh, biểu tình bất đắc dĩ trên mặt ban nãy đã mất tung mất tích, thay đổi này khiến tim Phác Thái Anh đập nhanh, thật giống như báo động trước đáp án, vì sắp miêu tả sinh động chân tướng mà diễn tập trước.

Không khí trong phòng ấm áp, đột nhiên oi bức đến khiến Phác Thái Anh khó thở, dường như muốn khiến người trong phòng hít thở không thông, chạm rãi mở miệng: \”Chẳng lẽ chị không có gì để giải thích sao?\”

\”Không có.\” Giọng Lạp Lệ Sa rất nhẹ, nhưng mỗi chữ, dường như muốn khắc đến sâu tận lòng người, sinh đau. Cô nói xong, trong mắt lóe ra ánh sáng, càng nhiều, cũng là một một loại ánh mắt kiên định. \”Bởi vì những gì trong đó nói, đều là sự thật.\”

Phác Thái Anh cúi đầu nhìn túi hồ sơ nằm trên sô pha, tư liệu bên trong đổ ra, từng chữ từng chữ đều viết lên sự giấu giếm của Lạp Lệ Sa đối với nàng. Nàng thậm chí còn không ngẩng đầu nhìn Lạp Lệ Sa, nàng sợ hãi trong ánh mắt Lạp Lệ Sa giờ phút này, nhìn đến lạnh lùng tàn nhẫn, rốt cuộc tìm không thấy một chút gì ôn nhu của ngày xưa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.