Lạp Lệ Sa đã xoay người đi vào phòng ngủ, Phác Thái Anh vẫn còn đứng ngây ngốc ngoài sô pha, nàng cảm thấy nhất định Lạp Lệ Sa mắc bệnh lãnh đạm, nói không chừng bệnh đã tới thời kỳ nguy kịch luôn rồi!
Chỉ có nghĩ vậy mới khiến trong lòng Phác Thái Anh cảm thấy dễ chịu hơn chút, tự an ủi bản thân là Lạp Lệ Sa chỉ khó hiểu phong tình mà thôi, cho nên cô mới có thể không hiểu cái hành động lấy sắc dụ người lúc nãy của mình.
Đúng, Lạp Lệ Sa chỉ là đầu gỗ không hiểu phong tình mà thôi.
Chân bước nhẹ vào phòng ngủ, Phác Thái Anh thấy Lạp Lệ Sa nằm trên giường, lưng tựa ở đầu giường, đang cúi đầu đọc tạp chí. Từ góc độ Phác Thái Anh nhìn qua, vừa vặn thấy được một mảng lớn cái cổ trắng nõn của cô.
\”Lại đây.\” Nhìn thấy Phác Thái Anh mang ánh mắt tươi cười quan sát mình, Lạp Lệ Sa ngẩng đầu, tiện tay quăng cuốn tạp chí qua một bên, giơ tay ngoắc ngoắc Phác Thái Anh qua.
Phác Thái Anh rầm rì một tiếng, thầm nghĩ dù sao em đây cũng là Phác gia đại tiểu thư, làm gì có chuyện chỉ một cái vẫy tay của chị mà em phải đi qua? Chuyện như vậy khẳng định không làm, khỏi để chị nghĩ em là con cừu non ngây thơ vâng lời.
Đặt mông ngồi xuống bên giường, Phác Thái Anh rất thông minh giữ khoảng cách không gần không xa với Lạp Lệ Sa, vừa không quá thân mật cũng không có vẻ xa cách, nàng vừa ngồi xuống, Lạp Lệ Sa lập tức vươn tay giữ chặt nàng, kéo nàng về phía mình.
Phác Thái Anh lúc này đây lại không ngượng ngùng, hiếm khi Lạp Lệ Sa làm mấy chuyện thân mật như vậy, chắc chắn Phác Thái Anh phải nhích qua, mông vừa mới dịch đến bên người Lạp Lệ Sa, tay Lạp Lệ Sa lập tức cởi dây lưng áo khoác lông của nàng.
Hành động này làm Phác Thái Anh hoảng sợ không nhẹ, lúc nãy còn thầm oán Lạp Lệ Sa khó hiểu phong tình, sao bây giờ đột nhiên nghĩ thông suốt đây?
Trong lòng ẩn ẩn buồn bực, nhưng Phác Thái Anh vẫn không động đậy, nàng cúi đầu nhìn tay Lạp Lệ Sa từ từ chậm rãi cởi đi trói buộc bên hông nàng, tay theo vạt áo hơi rộng mở tiến vào, không biết đây là cố ý hay vô tình, mỗi khi đầu ngón tay lướt qua vòng eo tinh tế đều giống như trêu chọc nàng, như mang theo dòng điện chui vào trong làn da của nàng.
Phác Thái Anh rùng mình một cái, nàng liếc nhìn Lạp Lệ Sa, nhưng nhìn thấy vẻ mặt Lạp Lệ Sa không có gì khác lạ, nàng lại không khỏi trách bản thân mình suy nghĩ nhiều. Từ việc Lạp Lệ Sa trước giờ không có biểu hiện tình thú gì đáng để nói, cô căn bản sẽ không biết làm mấy chuyện trêu chọc này, đừng nói đến hành động.
Phác Thái Anh còn đang phân tâm nghĩ đến mấy chuyện có cũng được mà không có cũng không sao này, Lạp Lệ Sa đã cởϊ áσ khoác của nàng, ném lên giường. Sau đó, như cười mà không cười đảo qua khuôn mặt Phác Thái Anh, cúi đầu vươn tay thay nàng cởϊ áσ lông trên người. Chính là lúc này đây, Phác Thái Anh đối với việc Lạp Lệ Sa mơ hồ va chạm vào trước ngực mẫn cảm của nàng đã không quá để ý, tuy rằng trong lòng ngứa, nhưng mỗi khi nàng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lạp Lệ Sa, đều trong lòng lắc đầu nén nhịn.