Phác Thái Anh cảm thấy trước mắt như trời đất xoay chuyển, đến khi nằm yên trở lại mở to mắt ra nhìn, phát hiện bản thân mình đã lần nữa lăn trở về trước mặt Lạp Lệ Sa.
Lạp Lệ Sa trong mắt hàm chứa ý cười, bộ dáng nằm nghiêng người chống đầu nhìn muốn bao nhiều mê người thì có bấy nhiều mê người, tiếc là giờ phút này Phác Thái Anh làm gì có tâm tình thưởng thức cảnh đẹp trước mắt này. Nàng chỉ cảm thấy bản thân mình quay cuồng một màn thật sự là quá mất mặt, giờ đây nàng giống như đang nằm trước mắt Lạp Lệ Sa, phỏng chừng trò cười nãy giờ toàn bộ bị Lạp Lệ Sa thấy hết. Nghĩ, Phác Thái Anh nghẹn một hơi trong ngực, bao nhiêu tức giận dâng trào lên trong nháy mắt.
\”Chị đánh lén!\” Phác Thái Anh hoàn toàn xù lông, nàng rất không vui sa sầm nét mặt nghiêm túc trừng mắt nhìn Lạp Lệ Sa, hung hăn lên án hành vi xấu xa của cô.
\”Ai đánh lén ai trước?\” Lạp Lệ Sa nhàn nhã nói xong, sau đó cúi đầu quan sát bộ dáng buồn bực của Phác Thái Anh, vẻ mặt rất là hưởng thụ.
Phác Thái Anh đương nhiên biết Lạp Lệ Sa sẽ không vì một cái hôn đơn thuần đó mà tính toán với mình, chẳng qua là nàng đã tạo cơ hội cho Lạp Lệ Sa trêu chọc nàng thôi. Lạp Lệ Sa có bao nhiêu xấu xa vô sỉ, Phác Thái Anh lĩnh giáo còn không ít sao.
Mắng thầm trong lòng, nhưng chung quy Phác Thái Anh không có can đảm nói ra, với sự hiểu biết của nàng về Lạp Lệ Sa, mồm mép lanh lợi, như vậy chờ đợi nàng tiếp theo không chừng sẽ là sự trừng phạt biếи ŧɦái nào đó. Phác Thái Anh bĩu môi \’hừ hừ\’, đối với lời nói giả tạo của Lạp Lệ Sa, nàng cười nhạt cực kỳ khinh thường.
\”Phì.\”
Nghe được Lạp Lệ Sa cười khẽ ra tiếng, Phác Thái Anh nghĩ đến cô đang cười mình, cho nên mất hứng dùng khủy tay huých Lạp Lệ Sa, nói: \”Chị cười cái gì?\”
Lạp Lệ Sa nghe vậy, vươn tay dùng đầu ngón tay hơi lạnh vén tóc trên trán đang che trước mắt Phác Thái Anh ra, nói: \”Tôi chỉ đột nhiên nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy em, đột nhiên cảm thấy… rất thú vị.\”
Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm nay Lạp Lệ Sa chủ động nhắc đến chuyện trước đây của hai người, Phác Thái Anh hơi kinh ngạc, nàng động thân mình nhìn Lạp Lệ Sa, nói: \”Làm sao thú vị?\”
\”Khi đó trông em cao cao tại thượng, luôn trưng ra dáng vẻ đại tiểu thư, xinh đẹp, tao nhã, ung dung, tựa như một con thiên nga xinh đẹp.\” Lạp Lệ Sa ánh mắt mơ màng, nhớ lại dáng vẻ lúc đầu của Phác Thái Anh, cười ra tiếng. \”Nhưng sau khi tiếp xúc, mới phát hiện thì ra bề ngoài thoạt nhìn Phác tổng hoàn mỹ không tì vết, ẩn bên trong tính tình không chỉ bá đạo, còn dễ nổi cơn, ngạo kiều, đáng yêu thú vị không chịu nổi.\”
Phác Thái Anh ngẩng đầu muốn nói, há miệng ra rồi lại cúi đầu, nàng nghĩ đi nghĩ lại lời Lạp Lệ Sa vừa nói, hình dung cái từ ngữ đáng yêu thú vị, rõ ràng nghe có vẻ như đang khen nàng, nhưng vì sao nàng luôn cảm thấy có gì đó như khen ngược thì phải?
Vẫn giữ tư thế nằm trên giường, Phác Thái Anh chống cằm, đột nhiên cười rộ lên trông thật giảo hoạt. Nàng nghiêng đầu nhìn Lạp Lệ Sa, cho dù ở góc độ thấp hơn, vẻ mặt nàng cũng lộ ra một dáng vẻ kiêu ngạo liếc nhìn Lạp Lệ Sa: \”Lệ Sa, khi nào thì chị bắt đầu yêu em?\”