Phác Thái Anh thật vất vả mới bắt được một chiếc taxi trên đường, lên xe, báo địa điểm, lòng như lửa đốt chạy về nhà.
Xe dừng ở cửa tiểu khu, Phác Thái Anh vừa bước xuống, bảo an ở cửa tiểu khu liền chạy nhanh tới.
\”Cô Phác, cô về rồi.\”
\”Cô ấy đi rồi sao?\” Phác Thái Anh nhìn nhìn vào bên trong tiểu khu, tuy hỏi bảo an, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối không hề nhìn anh ta.
\”Hình như cô ấy chưa lái xe ra.\”
\”Cám ơn.\”
Phác Thái Anh nghe bảo an nói câu này mới thở phào, nàng nói xong, liền chạy về nhà mình.
Hít thở dường như muốn không đủ, giày cao gót tinh tế dưới chân bởi vì nàng chạy mà gần như muốn gãy, nhưng Phác Thái Anh không quan tâm, trong lòng nàng bây giờ chỉ đầy ắp một người.
Bên trong tiểu khu, ngọn đèn vàng chiếu thẳng một đường, Phác Thái Anh quẹo qua một tòa kiến trúc, xe Lạp Lệ Sa hiện ra trước mắt nàng.
Xe Lạp Lệ Sa đậu dưới lầu nhà nàng, cô ôm cánh tay đứng dựa vào thân xe, cúi đầu không biết đang nghĩ gì. Đài phun nước phía sau lóe sáng nhiều ngọn đèn màu, sắc hồng chiếu lên thân thể cô, khuôn mặt nghiêng trông thật xinh đẹp và yên tĩnh.
Nghe được tiếng bước chân của Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa từ từ quay đầu lại, nhìn Phác Thái Anh đang bước nhanh đến, đứng bên người cô.
Gió mùa thu mát mẻ thổi lên mái tóc Phác Thái Anh, phất lên vầng trán trơn bóng trắng nõn của nàng, gương mặt bởi vì chạy bộ mà đỏ ửng, trông vô cùng xinh đẹp.
\”Có chuyện muốn nói với tôi?\” Phác Thái Anh hai tay chống hông, nàng nói xong, ngực hơi phập phồng, quả thật lâu quá không vận động.
Lạp Lệ Sa đứng thẳng người, ngắm nhìn hai má Phác Thái Anh, cuối cùng mới hơi cười cười, nói: \”Ừ.\”
\”Nói đi.\” Phác Thái Anh không nghĩ cũng không dám đi đoán xem Lạp Lệ Sa muốn nói gì, tuy rằng có lẽ ẩn bên trong đó nàng cũng đã hiểu.
Lạp Lệ Sa chỉ nhìn bốn phía xung quanh, nhướng mày hỏi: \”Ở đây?\”
Phác Thái Anh yên lặng liếc Lạp Lệ Sa một cái, mới xoay người sang bên mở cửa: \”Vào đây đi.\”
Một trước một sau đi ra thang máy, Phác Thái Anh vẫn luôn đi trước, nàng thậm chí không muốn sóng vai đi cùng Lạp Lệ Sa. Lòng nàng rối loạn không yên, không muốn để Lạp Lệ Sa nhìn thấy mình đang căng thẳng và lo lắng, nàng chỉ có thể dùng cách thức như vậy để che giấu cảm xúc của mình.
Mở cửa, Phác Thái Anh đổi giày, đi trước vào phòng khách, nàng ném túi xách lên sô pha, chợt nghe Lạp Lệ Sa ở phía sau đóng cửa.
Phác Thái Anh không xoay người lại nhìn Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa cũng không bước đến, không khí bỗng nhiên cứng lại, dường như không ai muốn lên tiếng trước. Phác Thái Anh khoát tay lên sô pha, móng tay gần như muốn bấu thủng mấy lỗ trên sô pha, nàng cảm giác mình càng bấu lên sô pha thêm một chút thì càng giống như đang bấu lên ngực mình.
\”Không phải cô nói có chuyện muốn nói với tôi sao?\” Phác Thái Anh rốt cuộc cũng chịu không nổi, nàng hơi nghiêng đầu về phía Lạp Lệ Sa, nói xong, yên lặng rũ mi mắt, vẻ mặt nàng lúc này trông vô cùng cô đơn lạnh lẽo. \”Nhưng có lẽ tôi biết cô muốn nói gì.\”