Ánh mặt trời sáng sớm chiếu lên trên mặt Lạp Lệ Sa, ánh sáng ấm áp, tất cả đều đẹp như vậy.
Phác Thái Anh yên lặng nhìn cô, tay bất giác sờ lên cái trán nơi bị cô vừa hôn xuống, đột nhiên cười \’ha ha\’, sau đó nàng vòng tay ôm lấy cổ Lạp Lệ Sa, kéo cô đến bên người, nói: \”Cô hôn trộm tôi?\”
\”Thì sao?\” Lạp Lệ Sa nhướng mày, cười đến chế nhạo.
\”Lệ Sa mà tôi biết, cũng không phải là kẻ tùy tiện chiếm tiện nghi người khác.\” Phác Thái Anh cúi đầu, vừa nói, vừa cởi mấy cái nút áo Lạp Lệ Sa, lại đem chúng cài lại, động tác khỏi nói có bao nhiêu ái muội. Nàng nói xong, ngẩng đầu giảo hoạt nheo mắt. \”Cô nói đi?\”
Phác Thái Anh hôm nay tâm tình thoạt nhìn khá tốt, Lạp Lệ Sa mơ hồ đoán được có bao nhiêu nguyên nhân trong đó, cô chỉ cười cười, nói: \”Chẳng lẽ cô không biết, cô nói câu đó có một nửa chính là, kẻ tùy tiện thì không phải là người sao?\”
\”……\” Phác Thái Anh liếc Lạp Lệ Sa một cái, nhớ lại một màn tối qua, nhịn không được trả lời một cách mỉa mai, nói: \”Tối qua cô xác thực không phải người.\”
\”Phì!\” Lạp Lệ Sa nghe vậy, hiểu được ẩn ý bên trong câu nói đó, buồn cười cười rộ lên.
\”Tắm rồi?\” Phác Thái Anh đưa tay vuốt vuốt tóc Lạp Lệ Sa, hờ hững hỏi.
\”Ừ.\” Lạp Lệ Sa nói xong, xoay người nhặt lên chiếc váy tối qua ở bên giường mặc vào. \”Đói bụng không?\”
Lúc này Phác Thái Anh đã lười biếng ngồi dậy, nghe Lạp Lệ Sa hỏi, nàng mới ỉu xìu lên tiếng: \”Ừ.\”
\”Muốn ăn gì?\” Lúc Lạp Lệ Sa nói chuyện, đã mặc xong chỉnh tề đi trở về bên giường Phác Thái Anh, cô vừa hỏi vừa đưa tay xốc lên cái chăn trên người Phác Thái Anh. \”Đứng dậy nhanh.\”
\”Ê, cô đừng xốc lên!\” Phác Thái Anh dưới chăn hoàn toàn một bộ dáng trơn bóng, đêm qua thì không tính, nhưng nàng cũng không có tùy tiện lỏa thân cho người ta ngắm. Nên mắt thấy ma trảo của Lạp Lệ Sa đưa tới, nàng nhanh tay bắt lấy góc chăn trước, nói: \”Cô đùa giỡn lưu manh.\”
Lạp Lệ Sa \’Xùy\’ một tiếng cười lên, nói: \”Cô còn sợ tôi đùa giỡn lưu manh?\”
Nghe xem, lời này thật sự là rất rõ ràng. Phác Thái Anh tức giận trừng mắt nhìn Lạp Lệ Sa, suy nghĩ một chút, nàng cũng không nhăn nhó, trực tiếp ở trước mặt Lạp Lệ Sa hất chăn, bước xuống giường.
Đáng tiếc vừa bước xuống, Phác Thái Anh liền nhuyễn chân lảo đảo muốn ngã sấp xuống sàn, may mà Lạp Lệ Sa nhanh tay lẹ mắt một bước đỡ lấy nàng, bằng không nàng sẽ cứ vậy mà ngã xuống.
\”Ách.\” Lạp Lệ Sa ôm Phác Thái Anh vào trong ngực, miệng nhẹ phát ra một tiếng cười nhạo không có ý tốt, cô lần nữa đem Phác Thái Anh đặt lên trên giường, vuốt mũi buồn cười nói: \”Sao không cẩn thận như vậy.\”
\”Là tại ai.\” Phác Thái Anh nghiến răng nghiến lợi nói xong, nhịn không được nhéo cánh tay Lạp Lệ Sa đang đỡ lấy nàng, mượn lực này mà trút hận. \”Nếu tối qua cô biết tiết chế, hôm nay tôi sẽ trở nên như vậy sao?\”
Nói chưa dứt lời, vừa nói nàng vừa hoàn toàn triệt để cảm giác được thân thể mình có bao nhiêu không khỏe. Nghĩ, lòng nàng càng thêm giận, lực đạo trên tay càng mạnh hơn.