Trái tim nhỏ bé của Phác Thái Anh, đập thình thịch.
Lời Lạp Lệ Sa nói thật giống như đang biểu thị công khai chủ quyền của chính mình, nhiều năm nay, nói đúng ra người đứng bên cạnh Phác Thái Anh, từ lâu đã không phải là Đỗ Việt Hàng, mà là Lạp Lệ Sa. Rõ là một câu nói bá đạo, nhưng là từ miệng Lạp Lệ Sa nói, thế nhưng lại không có chút bất ngờ nào.
Phác Thái Anh có chút xuất thần, nàng yên lặng chăm chú nhìn Lạp Lệ Sa, đột nhiên cảm thấy hôm nay hình như Lạp Lệ Sa có gì đó hơi khác, nhưng muốn tìm tòi, lại tìm không thấy có gì không giống.
\”Chuyện mấy năm nay của Anh Anh, tôi đã có nghe bạn bè của cô ấy nói qua.\” Đỗ Việt Hàng dù sao cũng không phải ngồi không, Lạp Lệ Sa lời nói khıêυ khí©h anh ta sẽ không thể không hiểu, dịu dàng từ chối đề nghị của Lạp Lệ Sa.
\”Người bên ngoài biết, chưa hẳn đã biết rõ như tôi.\” Lạp Lệ Sa dựa vào sô pha, nói ra từ từ chậm rãi, nhưng chỉ mấy câu vô cùng đơn giản, khiến Phác Thái Anh nghe ra có gì đó bất thường.
Y theo tính cách Lạp Lệ Sa xưa nay, làm cho cô mạnh mẽ nói ra mấy câu, còn khó hơn lên trời. Mà lúc này đối với Đỗ Việt Hàng, lời nói rõ ràng mang theo hàm ý không khoan nhượng, cái này làm Phác Thái Anh có chút kinh ngạc.
Tuy rằng Lạp Lệ Sa là người vui buồn không lộ ra, nhưng Phác Thái Anh đã sâu sắc nhận thấy, tâm tình của Lạp Lệ Sa hôm nay, hình như không được tốt.
\”Lạp tiểu thư cùng Anh Anh quan hệ thân thiết, cái này tôi biết, có điều quá khứ là quá khứ, tôi chỉ càng để ý Anh Anh hiện tại thôi.\” Chỉ để lại ba người trong phòng khách, làm cho Đỗ Việt Hàng nói chuyện cũng trực tiếp lớn mật hơn, anh ta nói xong, ánh mắt thâm tình nhìn lại Phác Thái Anh.
Đỗ Việt Hàng chính là có bản lĩnh đem chuyện bình thản đến cực điểm nói ra một cách tràn đầy thâm tình, đối với bản lĩnh đó của Đỗ Việt Hàng, Phác Thái Anh tin tưởng không nghi ngờ, nhưng vì quá mức hiểu rõ, nên đối với thế tiến công của anh ta nàng cũng ứng phó tự nhiên.
Không nhìn Đỗ Việt Hàng, Phác Thái Anh quay đầu, thật khéo léo tránh được anh mắt Đỗ Việt Hàng hướng tới nàng.
\”Đỗ tiên sinh hiểu được là tốt rồi.\” Lạp Lệ Sa bốn lạng đỡ ngàn cân, cô lấp lửng cười cười nói xong, dời tầm mắt, biểu tình thái độ lộ ra ý tứ không muốn tiếp tục nói chuyện
Lúc này Phác Nghiêu Hải cũng thật khéo từ trên lầu đi xuống, thấy phòng khách vốn náo nhiệt chỉ còn lại ba người, không khỏi có chút kinh ngạc, cho đến khi Mẹ Phác đi ra phòng bếp thông báo mọi người chuẩn bị ăn cơm chiều, ông nhìn thấy Mạc Tư Ngư và Phác Nhiễm Nhiễm bưng thức ăn đi ra.
Nếu nói Mẹ Phác đến tột cùng có bao nhiêu thích Đỗ Việt Hàng, vài lời nói còn không rõ lắm, thì lúc này nhìn bàn cơm xếp đầy đồ ăn cũng có thể hiểu được rõ ràng. Đứng bên cạnh bàn xếp chén đũa, Phác Thái Anh nhịn không được lườm một cái, chín món một canh, mẹ à, mẹ có cần khoa trương như vậy không.
Tiếp đón mọi người ngồi xuống, Phác Nghiêu Hải lấy ra chai rượu quý, nói muốn cùng Đỗ Việt Hàng uống một chút. Phác Thái Anh yên lặng nhìn chai rượu trên tay Phác Nghiêu Hải, muốn nói Đỗ Việt Hàng vừa từ nước ngoài về, làm sao hiểu được cái gì là rượu quý, tốt như vậy để anh ta uống thật quá lãng phí, nhưng nàng nhấp hé miệng, nhìn Phác Nghiêu Hải hưng trí như vậy, chỉ có thể vùi đầu ăn canh, không nói gì.