Trong suốt cuộc họp, Phác Thái Anh không yên lòng nhìn Lạp Lệ Sa đứng phát biểu trước máy chiếu, mà lại không nghe được chữ nào.
Trong đầu nàng bây giờ toàn bộ đều là kế hoạch tốt của mình, nàng còn để tâm gì đến cuộc họp nữa đâu?
Thật vất vả cuộc họp mới chấm dứt, đám cấp dưới đều lục tục thong thả rời phòng họp, riêng Phác Thái Anh ở lại tới phút cuối. Nàng vẫn ngồi nguyên vị trí, chống đầu nhìn Lạp Lệ Sa đứng trước máy chiếu dọn đồ, không có ý định đi ra.
\”Có gì muốn nói?\” Dọn dẹp xong tài liệu, cuối cùng, Lạp Lệ Sa mới ngẩng đầu lên, mở miệng trước.
\”Nhiễm Nhiễm, em ấy không gây phiền phức cho cô chứ?\”
Lạp Lệ Sa nghe vậy, phối hợp ánh mắt mong chờ của Phác Thái Anh suy nghĩ trong chốc lát, cô mới mỉm cười, nói: \”Không có.\”
Phác Thái Anh nhíu nhíu mày, có chút nghi hoặc hỏi: \”Thật không?\”
\”Ừ.\” Lạp Lệ Sa lên tiếng, đột nhiên bỡn cợt cười cười, nói: \”Nhị tiểu thư rất đáng yêu, tôi rất thích cô ấy.\”
\”Ừ… Hả?\” Phác Thái Anh vốn dĩ đáp ứng có lệ, cuối cùng đột nhiên nghe có gì không đúng, nàng nhíu mày, nâng mắt nhìn Lạp Lệ Sa, nói: \”Cô nói cái gì?\”
Lời này nếu nghe vào tai người khác, chẳng qua cũng chỉ là lời khách sáo thôi, nhưng ai bảo Phác đại tiểu thư là người trong cuộc, cho nên nghe sao cũng cảm thấy không ổn.
Cẩn thận đem Phác Nhiễm Nhiễm từ đầu đến chân nghĩ lại một lần, Phác Thái Anh không thể không thừa nhận, được rồi, Phác Nhiễm Nhiễm tuyệt đối xứng với hai chữ đáng yêu này. Cúi đầu yên lặng nhìn lại bản thân mình, Phác Thái Anh cảm thấy, nàng đã qua cái tuổi được người ta gọi là đáng yêu lâu rồi. Đương nhiên, cho dù Phác Thái Anh lùi về năm năm trước, xem cái tính cách cường thế bá đạo của nàng, thì tuyệt đối không thể dùng từ đáng yêu này để hình dung.
Hai từ đáng yêu vô nghĩa này vì Lạp Lệ Sa mà trở nên rối rắm muốn chết, Phác Thái Anh âm thầm so đo với chính mình. Mắt thấy Phác Thái Anh tự làm mình rối càng lúc càng sâu, Lạp Lệ Sa mở miệng an ủi, nói: \”Đây chỉ là câu trả lời khách sáo thôi, đừng để ý quá.\”
\”Xì, tôi không hề để ý.\” Phác Thái Anh ra vẻ không chút nào để ý \’hừ\’ một tiếng, nàng nói xong, cũng không chờ Lạp Lệ Sa nói gì nữa, đứng lên đi ra ngoài trước.
Nàng cảm thấy nàng thật sự quá nhàm chán rồi, rõ ràng là tự mình bày bố cục diện, làm sao lại chỉ vì lời nói vô tâm của Lạp Lệ Sa làm mình phải rối lên. Cô cảm thấy ai đáng yêu là chuyện của cô, sao mình phải vì lời nói của người ta mà rối lên.
Về tới văn phòng, Phác Thái Anh vừa ngồi xuống không bao lâu thì Mạc Tư Ngư gõ cửa xông vào.
Mạc Tư Ngư làm việc luôn có hiệu suất, điểm ấy Phác Thái Anh hoàn toàn không cần lo. Bây giờ thấy Mạc Tư Ngư đứng ở cửa văn phòng, Phác Thái Anh hảo tâm rót cho nàng ly nước, vừa mới đưa cho Mạc Tư Ngư, nàng gấp gáp hỏi: \”Nhiễm Nhiễm đâu?\”
\”Ở chỗ Lệ Sa.\” Thấy Mạc Tư Ngư cứ thế gấp gáp, Phác Thái Anh ngược lại không vội, nàng ung dung ngồi xuống, chậm rãi nói: \”không biết đang làm gì nữa.\”