Phác Thái Anh lướt qua người Phác Nhiễm Nhiễm, ngồi xuống, sau đó ngẩng đầu nhìn Phác Nhiễm Nhiễm, mỉm cười.
\”Em nói, em muốn đến bộ phận của Lạp Lệ Sa làm?\”
\”Đúng vậy.\” Phác Nhiễm Nhiễm không thể không biết có gì không ổn, \”Bác hai đã đồng ý rồi.\”
\”Em biết cô ấy là người thế nào sao?\” Đương nhiên, ý Phác Thái Anh là, em có biết Lạp Lệ Sa là người phụ nữ phúc hắc nói toàn lời độc miệng sao, em thật sự nghĩ rằng có thể chiếm được tiện nghi? Bất quá nàng nhíu mày, ngưng lại câu kế, không nói ra.
\”Tiếp xúc nhiều chẳng phải sẽ biết sao.\” Kỳ thật đối với Phác Nhiễm Nhiễm, Lạp Lệ Sa đến tột cùng là dạng người gì, thiệt tình một chút hứng thú đều không có. Nàng chỉ cần xác định hai điểm, điểm thứ nhất là Lạp Lệ Sa đủ tiêu chí đủ xinh đẹp, điểm thứ hai cô là tâm can bảo bối của Phác Thái Anh, như vậy là đủ rồi.
Phác Thái Anh nhẹ nhàng \’Ồ\’ một tiếng, nàng kéo dài âm cuối, trong lòng yên lặng nghĩ nghĩ, cuối cùng thực sảng khoái gật đầu nói: \”Vậy được rồi, em muốn đi thì đi đi.\”
Nàng thật sự nghĩ không ra có cái gì đáng để nàng lo lắng, tuy nói Phác Nhiễm Nhiễm từ nhỏ thích đùa dai, hay gây sự làm người ta thấy phiền, nhưng điều này so với tâm tư của Lạp Lệ Sa quả thật chỉ là chuyện trẻ con. Nàng tìm không ra lý do nào để lo lắng Lạp Lệ Sa sẽ chịu thiệt trước Phác Nhiễm Nhiễm, hoặc là Phác Nhiễm Nhiễm có thể sinh ra uy hϊếp với nàng, càng nghĩ Phác Thái Anh càng cảm thấy mình không có lý do gì đi để ý chuyện này, dù sao hiện tại người cần phải lo lắng sẽ không là nàng.
Phác Thái Anh sảng khoái nhưng lại làm cho Phác Nhiễm Nhiễm có chút bất ngờ, nàng trừng mắt nhìn, muốn hỏi Phác Thái Anh vì sao có ý khinh địch như vậy, nhưng chợt nghĩ lại, biết mục đích của mình đã đạt được, cho nên nàng cũng lười hỏi.
Tâm tư Phác Nhiễm Nhiễm, Phác Thái Anh sao lại không biết, nhưng nàng không nói gì, chỉ quay lại công việc, trở lại trước bàn, nhấn điện thoại bàn.
Điện thoại thông đến chỗ Tiểu Mạn, không lâu sau, tiếng Tiểu Mạn vang lên.\”Phác tổng.\”
\”Kêu Giám đốc Lạp đến văn phòng tôi một chút.\” Phác Thái Anh nói xong, ánh mắt tựa tiếu phi tiếu chuyển lên người Phác Nhiễm Nhiễm, cuối cùng mới nói tiếp, nói: \”Bây giờ.\”
\”Vâng.\”
Tiểu Mạn treo điện thoại không đến mười phút, Lạp Lệ Sa liền gõ cửa văn phòng Phác Thái Anh.
\”Vào đi.\”
Lúc nãy Phác Nhiễm Nhiễm trong thời gian chờ đợi, vẫn ở trong phòng đi qua đi lại chuyển động không ngừng, giờ nghe Lạp Lệ Sa gõ cửa, nàng mới một bước nhảy dựng ngồi trở lại ghế đối diện Phác Thái Anh, chờ Lạp Lệ Sa tiến vào.
Khi Lạp Lệ Sa mở cửa vào, đầu tiên mắt thấy không phải Phác Thái Anh, mà là Phác Nhiễm Nhiễm ngồi ngăn trở tầm mắt cô. Cô hơi hơi dừng bước một chút, cuối cùng mới yên lặng đóng cửa đi vào.
\”Phác tổng.\” Lạp Lệ Sa khách khí gọi Phác Thái Anh một tiếng, sau nghiêng đầu nhìn Phác Nhiễm Nhiễm, khẽ gật đầu nói. \”Nhị tiểu thư ở đây?\”