Lạp Lệ Sa rửa mặt xong quay về, thấy Phác Thái Anh vùi mặt vào chăn, chỉ lộ cái trán trơn bóng ra ngoài.
Tưởng Phác Thái Anh đang ngủ, Lạp Lệ Sa nhẹ giọng đi qua, vừa ngồi xuống, vật thể bên cạnh liền nhẹ nhàng xê dịch, rụt qua một bên.
Bộ tôi là thú dữ và nước lũ sao? Có cần phải trốn tránh như vậy không?
Động tác Phác Thái Anh khiến cho Lạp Lệ Sa thấy buồn bực, cô nhìn cái chăn gồ lên cao, vuốt mũi ngẫm nghĩ, cuối cùng, cô đột nhiên cười rộ lên đầy quỷ dị, đem cái chăn che trên người Phác Thái Anh lôi xuống.
\”Cô làm gì vậy?\” Bị kéo mất cái chăn Phác Thái Anh giống như con nhím bị nhổ lông, hướng về Lạp Lệ Sa quát. \”Trả chăn cho tôi.\”
\”Trời nóng vậy, trùm chăn như thế cô không khó chịu sao?\”
\”Ai cần cô lo.\” Phác Thái Anh nói xong, nàng cúi đầu nhìn cái chăn trong tay Lạp Lệ Sa, lại ngẩng đầu nhìn Lạp Lệ Sa cười nhạo mình, \’hừ\’ một tiếng, tức giận giễu cợt nói: \”Thật trẻ con, bao nhiêu tuổi rồi còn giành chăn với người khác.\”
\”Nói vậy nếu so với bị người khác hôn một cái liền đỏ mặt im lặng không dám ngẩng đầu lên thì sao?\”
\”……\”
Phác Thái Anh một hơi nghẹn ở ngực, nàng trừng mắt Lạp Lệ Sa, không nghĩ tâm sự của mình toàn bộ đều bị cô phát hiện. Cắn răng, Phác Thái Anh yên lặng kêu một tiếng đáng chết, nàng ngồi dậy động tay chân một phen liền áp đảo Lạp Lệ Sa, cầm chăn hướng trên mặt Lạp Lệ Sa chụp xuống. \”Mặt cô mới đỏ á, tôi nói cô biết, đó là tôi đang nghĩ xem đòi lại thế nào. Cô không có việc gì lại đi hôn bà đây một cái, chiếm hết tiện nghi của tôi, tôi chỉ không cam lòng, không phải đỏ mặt, cô có nghe thấy không?\”
Phác Thái Anh lúc này đã ngồi xuống khóa trên người Lạp Lệ Sa, nàng nói xong, trút hận cầm chăn hung hăng xoa xoa mặt Lạp Lệ Sa, thấy cô không phản kháng, nàng mới vừa lòng lấy chăn ra. Nhìn tóc Lạp Lệ Sa bị mình làm cho rối, Phác Thái Anh cúi sát xuống, cảm thấy hài lòng cười rộ lên.
\”Vậy cô muốn đòi lại thế nào?\” tóc Lạp Lệ Sa rối loạn phân tán trên mặt, miệng cô nhếch lên đến, lời nói giống như đang khıêυ khí©h Phác Thái Anh.
Đây nhất định là bẫy. Phác Thái Anh theo bản năng nghĩ, trong lòng đối với nhất cử nhất động của Lạp Lệ Sa định nghĩa rõ ràng, nhưng chóp mũi Phác Thái Anh ngửi được hương khí trên người Lạp Lệ Sa, quen thuộc mê người, luôn có thể dễ dàng bắt được hứng thú của mình. Nàng lờ mờ nghĩ, cố gắng muốn chuyển động cơ thể rời đi, chỉ mới là ý niệm trong đầu, nàng lại ở trên người Lạp Lệ Sa, đè xuống không định ngồi dậy.
Uống rượu xong đầu óc có chút choáng váng, Phác Thái Anh hành động nhanh hơn suy nghĩ, không biết là xuất phát từ bản năng muốn giữ lấy, hay là không chịu nổi khıêυ khí©h của Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh cúi đầu, hung hăng cắn môi Lạp Lệ Sa.
Không giống như nãy giờ chơi đùa, Phác Thái Anh lúc này đây chính là thật sự dùng lực, cắn xuống một cái, nàng có thể nghe rõ được Lạp Lệ Sa nằm dưới khẽ \’rít\’ một tiếng.
Thấy Lạp Lệ Sa đau, Phác Thái Anh thế này mới cảm thấy hài lòng, nàng hơi dịch thân mình, nhìn chằm chằm môi Lạp Lệ Sa bị mình cắn đỏ bừng, đắc ý cười rộ lên. Nụ cười kia thoạt nhìn muốn bao nhiêu sắc có bấy nhiêu sắc, giống như đang nói, không cắn cô cô sẽ không biết sự lợi hại của tôi.