Dưới cổng lớn Thụy An.
Phác Thái Anh cùng Lạp Lệ Sa xuống xe, hai người cùng nhau đi vào công ty, rất ăn ý tách ra hai bên, đi thang máy lên lầu.
Phác Thái Anh trực tiếp vào thang máy cá nhân lên tầng cao nhất, còn Lạp Lệ Sa đứng đợi thang máy chung với cả đám người, cùng các nhân viên vào thang máy.
Tất cả cũng giống mọi ngày, không ai ngạc nhiên vì cô và tổng giám đốc cùng nhau đi làm.
Dù sao chuyện này nhìn mãi cũng thành quen rồi.
Đi ra thang máy, Lạp Lệ Sa có thể cảm giác được không khí bận rộn trong văn phòng, cả đám nhân viên xúm lại với nhau hào hứng bàn luận cái gì đó. Cô bước nhanh vào, mới vừa tới cửa thì có một đồng sự nhiều chuyện đi lại.
Trợ lý Đa Đa lao ra nhanh chóng chạy lại sát bên Lạp Lệ Sa, lấy trong túi xách tờ tạp chí, vẻ mặt hướng tới tờ tạp chí, hỏi: \”Giám đốc Lạp, người phát ngôn của năm sau đã xác định là Hà Chi Ca rồi sao?\”
Lạp Lệ Sa lấy tờ tạp chí mở ra xem, thì thấy đầu trang in rõ ràng mấy chữ to đùng.
Tổng giám đốc xinh đẹp Thụy An bí mật gặp gỡ thân mật nghệ sĩ Hạ Chi Ca.
Nhìn dòng chữ to đùng tiêu đề tờ báo, Lạp Lệ Sa tiếp tục nhìn xuống phía dưới thấy hình Phác Thái Anh và Hạ Chi Ca in trên đó khuôn mặt bị biến dạng, buồn cười nhấp hé miệng.
Giới truyền thông tốc độ làm việc luôn rất nhanh, tuy đây chỉ là chuyện dự kiến, nhưng Lạp Lệ Sa cũng rất muốn biết khi Phác Thái Anh nhìn thấy đầu đề tờ báo này vẻ mặt sẽ thú vị tới cỡ nào.
\”Còn phải chờ bên công ty giải trí của Hạ Chi Ca trả lời.\” Cho dù là chuyện chắc như đinh đóng cột, nhưng một khắc Phác Thái Anh chưa đưa câu trả lời xác thực, Lạp Lệ Sa sẽ không nhiều chuyện hé lộ lấy một chữ. Cô nói xong, nghiêng đầu nhìn thoáng qua Đa Đa, buồn cười đề nghị: \”Bằng không cô đi hỏi tổng giám đốc xem sao?\”
Đa Đa rõ ràng thất vọng với câu trả lời của Lạp Lệ Sa, mắt nhìn đồng nghiệp kế bên mình, hiển nhiên còn chưa muốn để Lạp Lệ Sa đi.
\”Vậy… Giám đốc Lạp biết tối qua tổng giám đốc gặp Hạ Chi Ca là vì việc tư hay việc công không?\”
Lạp Lệ Sa nhíu mày, bất luận thế nào, cô làm sao có thể nói là vì mình có hẹn với Hạ Chi Ca, vô tình gặp tổng giám đốc ngạo kiều được chứ?
Vậy chắc chắn là hết đường chối cãi, tự đem bản thân quăng vào trong hố lửa rồi.
Ngẫm nghĩ, Lạp Lệ Sa quyết định hy sinh Phác Thái Anh. Cô cười cười, trả lời: \”Có lẽ là việc tư đó.\”
Cả đám nhân viên mặt hóa đá cứng ngắt ba giây, tiếp theo lập tức nổ tung \’woa\’, sau đó từ trong kinh ngạc trở lại bình thường.
\”Oa, thì ra tổng giám đốc và Hạ Chi Ca có một chân* nha!\”
*có một chân: có thể hiểu là gian tình á.
\”Chuyện này có gì kì lạ đâu, tổng giám đốc của chúng ta độc thân lại nhiều tiền, tuổi trẻ xinh đẹp, làm gì có ai có thể chống lại mị lực của chị ấy.\”