Phác Thái Anh mơ một giấc mơ, một giấc mơ mang màu sắc thật tươi đẹp.
Trong giấc mơ nàng hung hăng đặt Lạp Lệ Sa dưới thân, từ trên cao nhìn xuống như một nữ vương kiêu ngạo, mà Lạp Lệ Sa chính là giáo đồ thành tín, sùng bái dưới hào quang của nàng.
Trong phút chốc, bốn mắt nhìn nhau, thật sự chính là củi khô bén lửa. Mắt Lạp Lệ Sa loé sáng, nàng chưa bao giờ nhìn thấy ánh sáng nóng rực như vậy, dường như làm chói mắt Phác Thái Anh.
Nàng yêu chết được ánh mắt nóng rực của Lạp Lệ Sa truy đuổi nàng.
\”Nói, cô có yêu tôi không?\” Đón nhận ánh mắt nhiệt tình của Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh cúi người xuống, môi hôn khóe miệng của cô, ái muội hỏi.
Cánh môi Lạp Lệ Sa hơi giơ lên, nhẹ nhàng nói câu gì đó, nhưng Phác Thái Anh lại nghe không rõ, chỉ cảm thấy tứ phía ồn ào. Nàng buồn bực vô cùng, kề sát tai muốn nghe rõ câu trả lời của Lạp Lệ Sa, nhưng tai lại nghe thấy tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên.
Phác Thái Anh không kiên nhẫn phất phất tay, ý muốn đuổi cái tiếng nhạc phiền phức đó đi, nhưng tay quơ qua quơ lại trong không trung, âm thanh đáng giận kia lại chỉ tăng không giảm.
Cuối cùng Phác Thái Anh bất mãn tỉnh dậy từ trong giấc mộng, nàng mơ mơ màng màng mở to mắt, bàn tay hướng tới ngăn tủ đầu giường, ấn cái đồng hồ báo thức đang vang lên không ngừng.
Ánh mặt trời chiếu vào chói mắt, Phác Thái Anh xoay người, theo bản năng mở to mắt nhìn xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng Lạp Lệ Sa ngủ cạnh mình.
Đúng, Lạp Lệ Sa.
Nhắc tới Lạp Lệ Sa, tối hôm qua……
Nhớ tới chuyện tối qua, đầu óc Phác Thái Anh liền hoạt động.
Nàng giật mình muốn ngồi dậy, lại cảm giác xương sống thắt lưng mềm yếu vô lực, căn bản là không còn chút sức lực nào. Cau mày, nàng mù mờ nhớ lại trận kịch liệt tối qua, sắc mặt trầm xuống, nàng lập tức hiểu được nguyên nhân vì sao hôm nay không thể động đậy, xét đến cùng đều do tối hôm qua miệt mài quá độ.
\”Thức rồi?\”
Tên đầu sỏ gây ra chuyện Lạp Lệ Sa vừa tắm xong, nghe động tĩnh, liền từ phòng tắm đi ra, đứng bên giường Phác Thái Anh.
Chuyện tối qua vẫn còn nhớ rõ trong ký ức, thời khắc này lại nghe tiếng Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh bản năng xoay đầu, né tránh ánh mắt Lạp Lệ Sa.
\”Ừ.\” Lười biếng lên tiếng, Phác Thái Anh ngồi xuống, vòng eo truyền đến cảm giác đau đớn khó tả. Nàng tựa vào đầu giường, hung hăng liếc một cái đầy oán hận kẻ gây chuyện, nói: \”Nhờ phúc của giám đốc Lạp cô, tôi hôm nay xém chút nữa không thể ngồi dậy.\”
\”Phì~\” Lạp Lệ Sa nghe vậy, rũ mắt lên xuống quan sát Phác Thái Anh, mới sờ sờ mũi, cười rộ lên. \”Đây cũng đâu phải lỗi một mình tôi.\”
Không cần hỏi cũng biết lời Lạp Lệ Sa nói đầy ám chỉ, lập tức khơi gợi trí nhớ Phác Thái Anh, nàng nhớ tới tối hôm qua bản thân mình làm chuyện thật mất mặt, khỏi nghĩ nữa, khẽ \’hừ\’ một tiếng, không thèm nhắc lại.