Đi trở vào, Phác Thái Anh ngẩng đầu, thấy Hạ Chi Ca đứng dậy đón chào mình.
Mỉm cười với Hạ Chi Ca, Phác Thái Anh nói: \”Lần này có thể mời cô Hạ hợp tác với công ty chúng tôi, thật sự là vinh hạnh của chúng tôi. Hôm nay vừa hay gặp ở đây, coi như cũng có duyên với nhau, nên muốn mời cô bữa cơm, cô Hạ sẽ không cho là quá đường đột chứ?\”
\”Sẽ không, đây cũng là vinh hạnh của tôi.\” Hạ Chi Ca lắc đầu, nở nụ cười tỏa nắng động lòng người.
Phác Thái Anh đưa tay mời Hạ Chi Ca ngồi, Hạ Chi Ca liền ngồi xuống bên cạnh Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa vô cùng thân thiết giúp nàng ngồi xuống. Phác Thái Anh im lặng cùng Mạc Tư Ngư ngồi đối diện hai người họ.
Thấy mọi người đều ngồi hết rồi, Lạp Lệ Sa hỏi: \”Bây giờ gọi món chứ?\”
\”Được.\” Phác Thái Anh mỉm cười đáp lại.
Ghi món xong, phục vụ đóng cửa lại, bốn người ngồi đối diện nhau, trong nhất thời không biết phải nói gì.
Lạp Lệ Sa sẽ không chủ động mở miệng, còn Mạc Tư Ngư thì cho dù mở miệng cũng không nói được câu nào hay ho, Phác Thái Anh âm thầm suy nghĩ, đang định nói chuyện, chợt nghe Hạ Chi Ca ngồi đối diện đã lên tiếng trước.
\”Cô Mạc đây làm nghề gì?\”
\”À, tôi là luật sư.\” Mạc Tư Ngư uống ngụm trà, nói.
Hạ Chi Ca giật mình, dường như căn bản không nghĩ đến, Phác Thái Anh nhìn mà thầm buồn cười. Lần đầu tiên mọi người gặp Mạc Tư Ngư, ai cũng đều khó có thể đem cô ấy và nghề nghiệp của cô ấy liên hệ lại với nhau.
Nhưng bỏ qua cuộc sống riêng tư không đứng đắn thì trong công việc Mạc Tư Ngư vẫn rất đáng tin cậy. Rất nhiều vụ án của các doanh nhân đều do nàng thắng kiện.
Đang nghĩ, Phác Thái Anh chợt nghe tiếng chuông di động của Mạc Tư Ngư vang lên, nghiêng đầu liếc nhìn Mạc Tư Ngư, thấy nàng đứng dậy nói: \”Ngại quá, tôi đi nghe điện thoại.\”
Sau khi Mạc Tư Ngư đi, Phác Thái Anh dời tầm mắt, lúc đầu dừng trên người Lạp Lệ Sa, cũng rất nhanh chuyển qua Hạ Chi Ca.
Lúc Mạc Tư Ngư đẩy cửa vào lần nữa, nhưng không ngồi xuống, nàng cúi đầu nói với Phác Thái Anh vài câu, sau đó quay đầu nhìn Lạp Lệ Sa bên này, nói: \”Ngại quá, khách hàng có việc gấp tìm tôi, tôi phải đi trước.\”
Mạc Tư Ngư nói xong, có thể rõ ràng cảm giác được ánh mắt Phác Thái Anh dường như nhìn xuyên thấu như muốn khoét nguyên cái lỗ trên người mình. Nàng chịu đựng ánh mắt nóng rực có sức công phá kia, mỉm cười với Lạp Lệ Sa và Hạ Chi Ca, vẫy vẫy tay, vẻ mặt đầy tội lỗi rời khỏi phòng.
Đừng nói mình không đối xử tốt với bồ, mình đi trước, vẫn là tự bản thân bồ thôi!
Nhớ lời Mạc Tư Ngư nói lúc nãy, Phác Thái Anh đau đầu muốn chết, trơ mắt nhìn Mạc Tư Ngư rời khỏi, hết cách.
\”Thật ngại, gần đây Tư Ngư nhận vụ kiện của con trai lớn tập đoàn rượu vang, nên có hơi bận một chút.\” Phác Thái Anh kiên nhẫn thay Mạc Tư Ngư giải thích.
Hạ Chi Ca cười, tỏ vẻ không ngại: \”Không sao.\”
Vừa đúng lúc phục vụ bưng đồ ăn lên, giảm bớt cục diện không được tự nhiên này khi Mạc Tư Ngư đi.