[Bhtt-Np] [Edit] [Hoàn] Nữ Nhân Cổ Đại Thật Đáng Sợ! – Phong Vũ – Chương 85 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Np] [Edit] [Hoàn] Nữ Nhân Cổ Đại Thật Đáng Sợ! – Phong Vũ - Chương 85

\”Này! Tỉnh tỉnh! Đừng chết mà!\” Thi triển khinh công mang theo Linh Ngọc Nhi bị trọng thương, chạy như bay hơn một giờ, đến khi dùng hết thể lực. Lúc này Mạnh Hiểu Dư đã không biết các nàng đang ở đâu, nàng chỉ biết hiện tại các nàng hẳn đã an toàn, sau khi mang theo Linh Ngọc Nhi rời đi, nàng vẫn luôn đổi hướng chạy. Là một người mù đường, Mạnh Hiểu Dư chỉ biết nhanh chóng chạy đi, không biết rõ mình đã chạy đến đâu. Nếu hỏi nàng đang ở đâu, nàng sẽ nói bọn ta đang ở dưới gốc đại thụ thật lớn.

Vỗ gương mặt tái nhợt đang hôn mê của Linh Ngọc Nhi, không có tiếng đáp lại, Mạnh Hiểu Dư có chút hốt hoảng: \”Ngươi chết rồi sao!\” Mạnh Hiểu Dư đưa tay kiểm tra hơi thở của nàng, phát hiện còn chút hô hấp, Mạnh Hiểu Dư mới yên tâm chút ít. Nhưng nàng lại bắt đầu lo lắng, tuy Linh Ngọc Nhi còn thở nhưng vết thương trên người nếu không thể xử lý kịp thời, chỉ sợ sẽ không thể chịu được lâu! Đặc biệt là mũi tên còn cắm trên lưng nàng.

Mạnh Hiểu Dư bất chấp bản thân mệt mỏi, đỡ Linh Ngọc Nhi dựa vào lòng mình, sau đó nắm lấy mũi tên trên lưng nàng, nhắm mắt hít sâu, tự an ủi mình: \”Mạnh Hiểu Dư, ngươi nhất định được, không phải chỉ rút mũi tên thôi sao? Có gì phải sợ? Trước kia không phải cũng thường xem trên TV sao, ngươi nhất định có thể.\” Tự an ủi một lúc lâu, Mạnh Hiểu Dư nắm chặt mũi tên, sau đó tay trái ôm chặt lấy eo Linh Ngọc Nhi, đôi mắt nhắm lại, tay phải dùng sức rút ra.

\”Phốc, ân.\” Mũi tên được rút ra, Linh Ngọc Nhi hôn mê bỗng than đau một tiếng. Mạnh Hiểu Dư ném mũi tên trên tay xuống, cởi bỏ đai lưng trên người Linh Ngọc Nhi, cởi luôn cả áo ngoài cùng trung y của nàng, đến khi chỉ còn chiếc yếm nhỏ màu hồng phấn thêu hoa. Lúc này Mạnh Hiểu Dư không có tâm tình nhìn vóc dáng mê người của người trong lòng, nàng chỉ một mực chú ý đến vết thương không ngừng chảy máu của Linh Ngọc Nhi. Vốn Linh Ngọc Nhi mặc hắc y nên không thể thấy rõ miệng vết thương trên lưng, hiện tại cởi hết y phục, Mạnh Hiểu Dư thấy rõ làn da quanh miệng vết thương đã biến thành màu đen.

Dù nàng có ngốc cũng đoán được mũi tên kia có độc, nhìn mức độ màu sắc trên da cùng với miệng vết thương không ngừng chảy máu, có thể đoán được độc này rất mạnh. Nghĩ vậy cái khó ló cái khôn, Mạnh Hiểu Dư lấy Hàn Ngọc Ve giải bách độc trong người ra, cho vào miệng Linh Ngọc Nhi. Lại cởi y phục của mình, xé một mảnh vải của trung y quấn lấy miệng vết thương của Linh Ngọc Nhi. Vì chưa từng tham gia bất kỳ lớp sơ cứu nào nên Mạnh Hiểu Dư băng bó không đẹp còn không chặt. Theo lời nàng, có thể bao lấy miệng vết thương đã không tệ rồi, sao còn tốn thời gian để nó đẹp cùng chặt?

Băng xong, Mạnh Hiểu Dư giúp Linh Ngọc Nhi mặc lại y phục bị nàng cởi ra, bản thân cũng mặc y phục vào. Mặc xong y phục, nàng không màng bản thân vừa mệt vừa đói, cõng Linh Ngọc Nhi tiếp tục lên đường. Nàng hiểu rõ, dựa vào năng lực của mình, Linh Ngọc Nhi sẽ không khỏi hẳn, hiện tại cần phải tìm một đại phụ đến xem nàng, nhưng nên tìm đại phụ ở đâu đây? Nghĩ rồi Mạnh Hiểu Dư đưa mắt nhìn xung quanh, ngoài cây cối thì chỉ có cỏ, căn bản không có thôn làng hay cửa tiệm. Vì thế, Mạnh Hiểu Dư mù đường đã dùng cách nàng luôn dùng khi còn nhỏ để bắt đầu chọn đường đi.

Một tay nâng Linh Ngọc Nhi, một tay nhặt nhánh cây trên đất, sau đó nhắm mắt xoay hai vòng, tiếp theo ném nhánh cây ra ngoài, cuối cùng mở mắt, nhánh cây chỉ hướng nào, nàng sẽ đi hướng đó.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.