\”Ngươi nói cuối cùng ngươi đem chân khí thừa trong cơ thể thông qua ngón trỏ cùng ngón giữa của tay phải phóng thích ra ngoài?\” Nghe tiểu hỏa nói, Hàn Như Băng có chút khó tin hỏi. Vừa lúc bắt đầu khi nàng nghe thấy tiểu gia hỏa vì chơi vui tùy tiện tăng tốc nội lực, cuối cùng dẫn đến không thể khống chế được chân khí thừa, Hàn Như Băng vô cùng tức giận, trong lòng dâng lên đau lòng cùng sợ hãi. Tức giận tiểu gia hỏa sao có thể vì chơi vui mà tùy tiện tăng tốc nội lực? Chẳng lẽ không ai nói với nàng, tu luyện nội công kiêng kị nhất là vì cái trước mắt sao? Tuy tiểu gia hỏa vì chơi vui mới làm vậy nhưng cũng không đúng. Nàng đau lòng vì tiểu gia hỏa không thể khống chế chân khí đâm loạn trong người, tạo nên đau đớn. Lại sợ hãi vạn nhất nếu tiểu gia hỏa không kịp thời phóng chân khí thừa ra, tiểu gia hỏa rất có thể vì kinh mạch toàn thân bạo liệt mà chết. Như vậy nàng có thể sẽ vĩnh viễn mất đi tiểu gia hỏa. Hàn Như Băng vì hành động của tiểu gia hỏa, tức giận có, đau lòng có, sợ hãi cũng có, đến cuối cùng là không thể tin nổi.
\”Đúng vậy!\” Nhìn Hàn Như Băng vô cùng kinh ngạc, Mạnh Hiểu Dư lại nghi hoặc.
\”Dư nhi, ngươi có thể làm lại quá trình phóng chân khí thừa trong cơ thể thông qua đầu ngón tay dẫn ra ngoài không?\” Giống với Hàn Như Băng, Hàn Như Sương nghe thấy lời Mạnh Hiểu Dư. Ban đầu tức giận, đau lòng, lo lắng, sợ hãi, đến cuối cùng kinh ngạc không thôi.
\”A! Được!\” Nghe Hàn Như Sương hỏi, Mạnh Hiểu Dư gật đầu đáp ứng, bắt đầu dựa theo cảm giác hôm qua, dẫn chân khí đến cánh tay phải, thông qua ngón giữa phóng ra ngoài. Sau đó nghe được tiếng phịch, cái bàn cách Mạnh Hiểu Dư không xa vì thiếu chân mà ngã trên đất.
Cái này không chỉ làm tỷ muội Hàn Như Băng kinh ngạc, ngay cả Mạnh Hiểu Dư cũng kinh ngạc. \”Này…..này…..là chuyện thần kỳ gì?\” Mạnh Hiểu Dư không thể tin nổi nhìn ngón giữa tay mình, nhưng sau khi kinh ngạc, nàng lập tức vui vẻ nói: \”Chẳng lẽ trong lúc vô ý, ta luyện được Lục Mạch Thần Kiếm trong tiểu thuyết của Kim gia gia?\” Nghĩ vậy Mạnh Hiểu Dư nhìn ngón giữa của mình cười ngây ngô.
Khi nàng đang nhìn ngón giữa cười ngây ngô, tỷ muội Hàn Như Băng có chút khó tin sự thật mình vừa chứng kiến. \”Tiểu gia hỏa (Dư nhi) có thể phóng chân khí, hơn nữa còn có lực như vậy, này không thể tin nổi.\” Nghĩ như vậy, hai người quay đầu nhìn nhân nhi đang chăm chú nhìn ngón tay mình ngây ngô cười. Sau đó đồng loạt lắc đầu, nghĩ: \”Vừa rồi khẳng định ngoài ý muốn, tiểu gia hỏa (Dư nhi) cười ngây ngô như vậy, có thể kết luận vừa rồi là ngoài ý muốn.\” Tuy trong lòng nghĩ chuyện vừa rồi là ngoài ý muốn, dù sao chân khí phóng ngoại, hơn nữa có uy lực như vậy, các nàng chưa từng nghe qua. Nhưng sự việc các nàng vừa chứng kiến cùng xác bàn xui xẻo còn nằm trên sàn!
\”Tiểu gia hỏa, ngươi có thể thử lại lần nữa không? Lần này nhắm chuẩn vào cây cột kia.\” Hàn Như Băng nói, tay chỉ về cây cột trụ nhà ngoài phòng.
\”Như Băng tỷ tỷ, tỷ nói cây cột trụ nhà kia sao?\” Nghe Hàn Như Băng nói, Mạnh Hiểu Dư lấy lại tinh thần hỏi.
\”Ân.\” Hàn Như Băng khẽ gật đầu.
Khi được xác định, Mạnh Hiểu Dư lại dùng phương pháp vừa rồi, nhưng lần này Mạnh Hiểu Dư thay bằng ngón trỏ tay phải. Phụt một tiếng, ba người thấy được cây cột vốn bóng loáng lúc này có thêm một lỗ thủng lớn bằng đầu ngón tay.