Nhìn thấy Mạnh Hiểu Dư tươi cười xán lạn với điếm tiểu nhị, độ ấm quanh người Hàn Như Sương nháy mắt giảm xuống vài độ. Ánh mắt nhìn điếm tiểu cũng càng thêm rét lạnh.
Điếm tiểu nhị cảm giác được không khí xung quanh trở nên lạnh hơn. Lại nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Hàn Như Sương, trong lòng không hỏi run lên. Hắn thế nào cũng không nghĩ ra, bản thân khi nào đã đắc tội với vị khách quan kia.
Nghĩ một lúc, điếm tiểu nhị nhìn thoáng qua Mạnh Hiểu Dư. Trong lòng nghĩ đến, vẫn là vị cô nương mặc y phục màu tím này xinh đẹp lại đáng yêu hơn! Chẳng những cười với mình còn hảo tâm giúp mình xếp đồ ăn.
Sau khi bày thức ăn ra, điếm tiểu nhị vốn định nói với Mạnh Hiểu Dư cùng Hàn Như Sương, đồ ăn đã dọn xong, nhị vị khách quan mời dùng. Nhưng hắn vừa ngẩng đầu đã bị nụ cười đáng yêu kiều mỹ của Mạnh Hiểu Dư làm cho ngây dại. Những lời chuẩn bị nói cũng chỉ nằm trong cuống họng, không thể thốt lên. Chỉ có thể đứng ngốc tại chỗ nhìn chằm chằm nụ cười của Mạnh Hiểu Dư.
\”Ra ngoài.\” Hàn Như Sương nhìn điếm tiểu nhị ngây ngốc nhìn Mạnh Hiểu Dư, lạnh lùng nói ra hai chữ.
Bị hai chữ \”ra ngoài\” tràn ngập sát khí của Hàn Như Sương dọa. Điếm tiểu nhị vội vàng cúi đầu khom lưng xin lỗi, lập tức ra ngoài.
Nhìn thấy điếm tiểu nhị ra ngoài còn đóng cửa. Hàn Như Sương nhìn người bên cạnh vì thức ăn mà hai mắt sáng ngời. Đem Mạnh Hiểu Dư ôm vào lòng sau đó hôn lên môi nàng. Cạy khớp hàm Mạnh Hiểu Dư ra, tìm được chiếc lưỡi thơm ngọt mềm mại, bắt đầu dây dưa. Đến khi Mạnh Hiểu Dư không thở nổi, mới buông nàng ra.
\”Về sau không được cười với bất kỳ ai ngoài ta cùng tỷ tỷ.\” Hàn Như Sương nhìn Mạnh Hiểu Dư mềm yếu trong ngực thở dốc, có chút không nói nên lời. Sau khi nhìn thấy nhân nhi trong lòng gật đầu thì đem nàng kéo lên đùi mình. Sau đó cầm lấy đũa trên bàn, gắp một ít thịt cùng cá đưa đến bên miệng Mạnh Hiểu Dư, chờ nàng hé miệng ăn xong thịt cá. Thì lại gắp một ít rau xanh cho mình, rồi gắp một ít rau xanh cho Mạnh Hiểu Dư. Đến khi Mạnh Hiểu Dư hé miệng ăn mới lấy đũa ra, sau đó gắp thức ăn cho mình.
Lúc này trong lòng Mạnh Hiểu Dư vông cùng buồn bực khó hiểu, nàng không hiểu. Vì sao Như Sương tỷ tỷ luôn lạnh như băng lại đột nhiên biến thành như vậy? Từ lúc mình mơ hồ đáp ứng, Như Sương tỷ tỷ liền bắt đầu giống Như Băng tỷ tỷ. Tính cách Như Sương tỷ tỷ giống như bị biến đổi, chẳng những luôn mỉm cười lại còn rất nhiệt tình. Hiện tại còn ôm mình, để mình ngồi lên đùi nàng. Lại còn uy mình ăn, phi thường bá đạo ôm mình vào lòng. Không cho mình rời đi, ngay cả đồ ăn cũng uy đến miệng, nếu mình không ăn, nàng sẽ luôn giơ tay không buông.
Lúc này Mạnh Hiểu Dư chợt nhận ra trong lúc mình mơ hồ đã đáp ứng ở bên tỷ muội Hàn Như Băng. Mạnh Hiểu Dư thầm giật mình nhưng sau đó bình thường như trước. Thầm nghĩ: \”Dù sao mình cũng thích ở bên Như Băng tỷ tỷ cùng Như Sương tỷ tỷ, cùng nhau trải qua một đời, cũng không hẳn là chuyện không tốt.\” Căn cứ vào thần kinh thô của Mạnh Hiểu Dư. Nàng rất nhanh đã tiếp nhận sự thật mình sẽ cùng hai nữ nhân trải qua một đời.
Nhưng điều khiến nàng buồn bực khó hiểu là vì sao Như Sương tỷ tỷ băng sơn của nàng biến mất không thấy?
Mà người đã gắt gao ôm mình trong lòng, dùng đũa uy mình ăn, khóe miệng cong lên là Như Sương tỷ tỷ của mình sao?