[Bhtt-Np] [Edit] [Hoàn] Nữ Nhân Cổ Đại Thật Đáng Sợ! – Phong Vũ – Chương 122 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Np] [Edit] [Hoàn] Nữ Nhân Cổ Đại Thật Đáng Sợ! – Phong Vũ - Chương 122

\”Trời ạ!\” Nhìn bạch y nhân chỉ dựa vào một chưởng đã cản được kiếm khí của mình, Mạnh Hiểu Dư kinh ngạc tột đỉnh, sao có thể! Những kiếm khí ban nãy nàng đã dùng bảy, tám phần công lực. Nếu là mấy tháng trước, nàng sẽ không kinh ngạc nhưng hiện tại nàng có 50-60 năm nội lực! Sao bạch y nhân có thể nhẹ nhàng dùng chưởng hóa giải chúng được?

\”Tiểu nha đầu, võ công không tệ!\” Bạch y nhân đứng cách đó không xa, tâm trạng không tệ nói.

Mạnh Hiểu Dư ngạo kiều hừ, thầm bất mãn: \”Không tệ thì sao? Không phải không đánh lại ngươi sao?\”

Bạch y nhân nhìn thấy nàng ngạo kiều thì bật cười, quay đầu nói với người đang đấu với nhóm Hàn Như Băng: \”Mễ lão nhân, đồ đệ này của ngươi đùa vui thật!\”

Người nọ cũng rất tự luyến nói: \”Đương nhiên, Mạc nha đầu cũng không nhìn xem nàng là đồ đệ của ai.\”

Vừa dứt lời, nhóm Hàn Như Băng lập tức dừng lại. Mà hai người kia nhìn thấy các nàng dừng lại cũng không tiếp tục.

\”Băng nhi, Sương nhi, đã hơn một năm không gặp, công phu của các ngươi tiến bộ không ít!\” Nữ tử áo xanh kéo khăn che mặt xuống, vui mừng nhìn hai tỷ muội Hàn Như Băng nói.

\”Sư phụ.\” Nhìn thấy gương mặt nữ tử áo xanh, tỷ muội Hàn Như Băng cả kinh, sau đó vui vẻ gọi.

\”Ân, ngoan.\” Nhìn hai đồ nhi ngày càng có phong thái, Bách Lý Thường Hồng vui vẻ gật đầu.

Nhìn thấy Bách Lý Thường Hồng kéo khăn xuống, hai người còn lại cũng kéo khăn che mặt xuống. Mà người còn lại đấu với nhóm Hàn Như Băng lại là sư phụ Mễ Lâu đã lâu không gặp của Mạnh Hiểu Dư.

\”Lão già thúi sao lại là ngươi?\” Nhìn thấy Mễ Lâu cười tủm tỉm, Mạnh Hiểu Dư kinh hô.

\”Haha, nha đầu, lâu ngày không gặp võ công tiến bộ không ít nha!\” Nghe Mạnh Hiểu Dư gọi mình là lão già thúi, Mễ Lâu không những không giận còn cười tủm tỉm.

\”Này! Các ngươi rất vui vẻ khi nhận đồ đệ nha!\” Nhìn không ai phản ứng mình, Mạc Vô Ưu không vui nói.

\”Haha, Mạc nha đầu, đồ đệ của ngươi không phải luôn bên cạnh ngươi sao? Ngươi còn so đo làm gì?\” Mễ Lâu chỉ vào Bách Lý Thường Hồng trước mặt tỷ muội Hàn Như Băng, chế nhạo.

\”Nàng? Nàng nào có dáng đồ đệ? Suốt ngày chỉ gọi họ tên ta, mấy năm nay một tiếng sư phụ ta cũng chưa nghe thấy.\”

\”Làm sao? Ngươi có ý kiến?\” Bách Lý Thường Hồng nhìn Mạch Vô Ưu, hỏi.

\”Không….. không có ý kiến.\” Nhìn Bách Lý Thường Hồng, Mạc Vô Ưu vội cười lắc đầu nói.

Bách Lý Thường Hồng thấy nàng như sợ mình ăn nàng, ghét bỏ nhìn nàng, sau đó quay đầu hàn huyên cùng hai đồ nhi, hoàn toàn không quan tâm vẻ mặt ai oán của Mạc Vô Ưu.

Bách Lý Thường Hồng không quan tâm, không có nghĩa tỷ muội Hàn Như Băng không quan tâm! Nghe ba người trò chuyện, các nàng biết được nữ tử bạch y là tổ sư Mạc Vô Ưu, cả hai ôm quyền khom lưng, nói: \”Bái kiến tổ sư.\”

\”Ân, ngoan.\” Nhìn thấy cuối cùng có người nhìn thẳng mình, Mạc Vô Ưu rất vui đáp.

\”Sư phụ, không biết khi nào thì người và tổ sư trở về? Vì sao lại không nói cho đồ nhi và Sương nhi để cho chúng ta nghênh đón.\” Sau khi chào tổ sư, Hàn Như Băng quay đầu nói với sư phụ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.