Mạnh Hiểu Dư nhảy nhót đi trước sơn đạo của Triều Khuyết Cung, thỉnh thoảng khom lưng nhặt lá phong xinh đẹp. Nhóm Hàn Như Băng đi phía sau nàng, cười nhìn nàng như tinh linh xuyên vào cảnh đẹp của rừng phong đỏ mỹ lệ.
Nửa giờ sau, mọi người nhìn thấy Triều Khuyết Cung cổ xưa tráng lệ xuất hiện trước mắt. Nhìn thấy kiến trúc như cung điện, Mạnh Hiểu Dư cảm thán thật sự rất đẹp! Không biết Triều Khuyết Cung dùng vật liệu gì xây dựng, cả tòa cung điện lấy màu chủ đạo là trắng, nằm giữa rừng lửa đỏ như một cung điện bạch ngọc thần bí. Thật giống cung điện của Bạch Tuyết.
\”Như Băng tỷ tỷ, Triều Khuyết Cung xây dựng thế nào? Nhìn thật giống tòa băng cung mỹ lệ giữa rừng đỏ thẫm, thật đẹp!\” Mạnh Hiểu Dư dừng bước, xoay người chạy đến Hàn Như Băng, tò mò, sùng bái hỏi.
\”Cái này ta cũng không biết nữa, tổ sư Mạc Vô Ưu vào năm mười sáu tuổi đã mời một vị đại sư dị quốc kiến tạo, còn kiến tạo thế nào ta nghĩ ngoài người đó ra thì ngay cả tổ sư cũng không rõ.\” Hàn Như Băng nghe hỏi thì sửng sốt, sau đó cười nói.
\”Là vậy sao!\” Mạnh Hiểu Dư hơi thất vọng nhưng rồi lại vui vẻ nhìn ngắm bốn phương.
Đi không được bao lâu, mọi người đã bước vào đại môn của Triều Khuyết Cung. Thủ vệ nhìn thấy nhị vị cung chủ cùng với các nữ tử khác, nghĩ rằng là khách của cung chủ, không hề ngăn cản. Hai người ôm quyền khom lưng với tỷ muội Hàn Như Băng sau đó tiếp tục giữ cửa.
Sau khi vào Triều Khuyết Cung, mọi người đi theo sau tỷ muội Hàn Như Băng, đi qua võ trường, Mạnh Hiểu Dư thấy một nhóm thiếu nữ cầm kiếm, mặc bạch y, chăm chỉ luyện võ.
\”Như Sương tỷ tỷ, Triều Khuyết Cung của hai tỷ đều là nữ đệ tử sao?\” Mạnh Hiểu Dư theo sau hai người thấy xung quanh không một nam tử nào.
Hàn Như Sương sửng sốt rồi gật đầu nói: \”Triều Khuyết Cung không nhận nam đệ tử.\”
\”Vậy không phải rất giống phái Nga Mi sao?\” Mạnh Hiểu Dư nghe Hàn Như Sương trả lời, nhớ đến phái Nga Mi trong tiểu thuyết.
\”Phái Nga Mi? Đó là môn phái nào, vì sao ta chưa bao giờ nghe qua?\” Hàn Như Sương thắc mắc.
\”…….\” Mạnh Hiểu Dư sửng sốt, sau đó nhớ đến đó chỉ là trong tiểu thuyết mà không phải trong thế giới thực.
\”Sao vậy?\” Nhìn thấy Mạnh Hiểu Dư kinh ngạc, sau đó ngây ngốc, Hàn Như Sương hỏi.
\”Haha, không có gì.\” Mạnh Hiểu Dư cười gượng nói.
\”Vậy phái Nga Mi của ngươi vừa nói là?\” Hàn Như Sương hỏi lại.
\”Haha, nói bừa thôi.\” Mạnh Hiểu Dư cười gượng đáp.
Hàn Như Sương nhìn Mạnh Hiểu Dư cười gượng, không hỏi tiếp, nghĩ. \”Có thể là môn phái ở thế giới của Dư nhi.\”
Cứ như vậy, Mạnh Hiểu Dư vừa đi vừa trò chuyện với tỷ muội Hàn Như Băng, phía sau các nàng có ba thân ảnh mơ hồ dần đến gần các nàng, một bóng trắng trong số đó, trộm bắn về phía trán của Mạnh Hiểu Dư. Sau đó biến mất nhanh chóng trong tầm mắt của mọi người.