Một tiếng \”phanh\” vang lên, tên râu xồm cầm đầu cầm khảm đao ngăn cản đá bay đến, sau đó hắn lắc tay bị tê vì cản đá, tức giận hô lớn với đám thủ hạ. \”Các huynh đệ lên cho ta, bắt lấy đám nữ nhân thối này.\”
Tiếng tên râu xồm vừa dứt, đám thuộc hạ cầm đại đao lập tức vây quanh, giơ đại đao xông về phía nhóm Hàn Như Băng.
\”Chú ý Dư nhi, đừng để nàng bị thương.\” Hàn Như Sương nhìn đám sơn tặc chen chúc đến, sắc mặt ngày càng lạnh, rút kiếm khỏi vỏ giải quyết một tên trước mặt, sau đó nói với Dạ Vô Song ở phía sau.
\”Như Sương tỷ tỷ, ta không phải tiểu hài tử, không cần Dạ phải chú ý! Hơn nữa ta cũng rất lợi hại mà!\” Mạnh Hiểu Dư đứng cạnh Dạ Vô Song nghe Hàn Như Sương nói lập tức bĩu môi phản bác. Nhưng lời phản bác của nàng không ai để tâm, Dạ Vô Song ôm lấy eo nàng, mang nàng thoát khỏi khu vực nguy hiểm.
\”Dạ, ta không cần bảo hộ, ngươi đi giúp các nàng đánh sơn tặc đi!\” Duỗi tay bẻ cánh tay Dạ Vô Song đang ôm mình, Mạnh Hiểu Dư bất đắc dĩ nói. Nàng nhu nhược vậy sao? Vì sao các nàng luôn xem mình là tiểu hài tử? Nàng rõ ràng không phải là tiểu hài tử mà. Hơn nữa nàng cũng có năng lực tự bảo vệ mình, không cần các nàng bảo vệ! Nếu mỗi lần đều là các nàng bảo vệ mình thì những nỗ lực muốn mạnh hơn của mình là vì sao?
\”Ta biết.\” Dạ Vô Song nhàn nhạt nói. Nàng biết Mạnh Hiểu Dư không cần nàng bảo vệ, nàng cũng biết, đám sơn tặc này nếu không dùng thủ đoạn bẩn, Hiểu Dư của nàng sẽ có thể bảo vệ được mình. Nhưng biết là một chuyện, làm lại là chuyện khác, nàng hiểu suy nghĩ của nhóm Hàn Như Sương. Dù Hiểu Dư lợi hại đến mức không cần các nàng bảo vệ thì thế nào? Đây là cảm giác không hy vọng người mình yêu bị tổn thương. Dù biết nàng có thể tự bảo vệ mình nhưng vẫn không kìm được muốn bảo vệ nàng.
\”Ta biết Hiểu Dư có thể tự bảo vệ mình nhưng dù vậy ta vẫn rất lo lắng sẽ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra! Hiểu Dư hãy thông cảm cho ta!\” Dạ Vô Song nói.
\”Thông cảm thì thông cảm! Nhưng…..\” Mạnh Hiểu Dư vẫn hơi bất mãn, nhưng không đợi nàng nói xong, Dạ Vô Song đã ngắt lời nàng.
\”Nếu đã thông cảm vậy Hiểu Dư an tâm tiếp thu bọn ta không?\” Dạ Vô Song cười dịu dàng, giọng sủng nịch hỏi Mạnh Hiểu Dư.
\”Ân.\” Mạnh Hiểu Dư nghe vậy, đành phải gật đầu, sau đó đột nhiên nói với Dạ Vô Song. \”Vân Hạm tỷ tỷ đâu? Tỷ ấy không biết võ!\” Nói rồi nàng nôn nóng nhìn về hướng ban nãy của Nam Cung Vân Hạm. Nhìn thấy đám sơn tặc vây quanh nàng sắc mặt đau đớn đang nằm trên đất thì yên tâm, lúc này nàng nhớ đến Vân Hạm tỷ tỷ là Y Độc song tu. Dù không biết võ nhưng cũng không thể bị đám pháo hôi này bắt được.
\”Yên tâm?\” Nhìn Mạnh Hiểu Dư thở phào, Dạ Vô Song hơi chua, Mạnh Hiểu Dư quan tâm Nam Cung Vân Hạm như vậy thật khiến nàng không thoải mái! Nàng cũng chưa từng thấy Hiểu Dư quan tâm mình như vậy. Dạ Vô Song âm thầm bất mãn.
\”Ừ, sao ta quên mất tuy Vân Hạm tỷ tỷ không biết võ nhưng y và độc thuật của nàng rất lợi hại! Đám quần chúng này sao có thể làm nàng bị thương! Vừa rồi là ta lo lắng quá mức!\” Mạnh Hiểu Dư nghe Dạ Vô Song nói thì sửng sốt, sau đó gật đầu đáp.