Tự an ủi bản thân một phen, ác cảm trong lòng Vu Lạc Vũ càng ít hơn, nhìn chằm chằm thân người gần như hoàn mỹ của Bùi Ngọc Nhi, Vu Lạc Vũ vẫn không biết nên \’ăn\’ nơi nào trước mới được. Thật khó khăn a…
Thân thể xích lỏa đợi nửa ngày, nhưng lại chậm chạp không thấy người kia xoa bóp thuần khiết như lời người kia nói, nàng nghi ngờ nghiêng đầu, Bùi Ngọc Nhi liền thấy ánh mắt Vu Lạc Vũ sáng rực, Bùi Ngọc Nhi thầm khinh bỉ, ta đã biết, ta đã biết mà!
\”Con mắt sắp rớt xuống rồi, rốt cuộc ngươi có xoa bóp hay không!\”
\”Có có ~ ~\” Nét mặt Vu Lạc Vũ dường như tràn đầy sầu khổ.
\”Nhưng không biết phải bắt đầu từ nơi nào mới được.\”
\”Cánh tay, chân!\”
\”Vậy còn chỗ khác?\”
\”Cấm tiệt!\” Bùi Ngọc Nhi lập tức tiếp lời. Chỗ khác ngươi đừng hòng mơ tưởng!
\”Cũng được.\” Vu Lạc Vũ không quan tâm gật đầu một cái, dù sao đến lúc đó cũng không phải Bùi Ngọc Nhi nói là được. Nghĩ như vậy, Vu Lạc Vũ cầm lấy cánh tay của người kia, bắt đầu xoa bóp.
Thật sự rất thoải mái, Bùi Ngọc Nhi nhắm mắt hưởng thụ, nàng lại không nghĩ đến, Vu Lạc Vũ lại còn có ngón nghề này.
\”Ngươi đã học qua rồi à? Thật thoải mái…\”
\”Ta học nó làm gì? Đều là người khác xoa bóp cho ta, khắp thiên hạ chỉ có nàng có phúc phận này.\”
\”Phải phải phải, là vinh hạnh của ta, Vu vương bệ hạ.\” Bùi Ngọc Nhi dài giọng đáp lời, vừa nghe chính là tràn đầy châm chọc. Vu Lạc Vũ lười phản ứng nàng.
\”Im miệng, nhắm mắt, hưởng thụ đi, đời này nàng chỉ có lần này thôi.\”
Ngoan ngoãn nhắm mắt lại, trong lòng lại cảm thấy vui vẻ, lại ngọt như mật. Cũng đúng, khiến Vu vương vì mình xoa bóp, có lẽ cũng chỉ có mình nàng có thể hởng thụ đãi ngộ này. Vu Lạc Vũ thật sự là người rất tốt, có điều Bùi Ngọc Nhi vẫn cảm thấy, nếu Vu Lạc Vũ chỉ là người bình thường thật tốt, vậy mình nhất định sẽ cùng nàng chung một chỗ, cả đời, sinh tử không rời.
Được tán dương, Vu Lạc Vũ lại thầm đắc ý, cả người cũng bắt đầu ra sức, xoa bóp cánh tay xong rồi lại đến chân, bóp chân rồi lại đến cánh tay, tận một lúc lâu sau, cánh tay có chút mỏi, động tác của Vu Lạc Vũ mới chận lại, nhẹ giọng nói:
\”Thoải mái không? Ngọc Nhi…\”
Lâu lắm không nghe thấy thanh âm, Vu Lạc Vũ dừng động tác nhìn lại, Bùi Ngọc Nhi đã nhắm mắt, hô hấp đều đều.
Ngủ rồi?
Vu Lạc Vũ nằm xuống bên cạnh Bùi Ngọc Nhi, dùng tay trái chống đầu, tay phải lung lay trước mặt Bùi Ngọc Nhi, Bùi Ngọc Nhi vẫn không cử động. Thật sự đã ngủ a, Vu Lạc Vũ có chút ủ rủ, mình còn chưa làm gì cả, sao lại ngủ rồi? Nhưng nàng lại suy nghĩ một chút, trong lòng lại cảm thấy vui vẻ, Bùi Ngọc Nhi ngủ, vậy nhất định là rất thoải mái. Nhìn chung quanh tay phải của mình một chút, Vu Lạc Vũ khẽ cười, nhìn đôi tay này, xử lý quốc sự, trông coi sinh tử. Sống đã mấy thập niên, nó vẫn còn có chỗ khác để dùng. Lại nhìn sang Bùi Ngọc Nhi, Vu Lạc Vũ thật cảm thấy huyền diệu, nâng tay vuốt ve gương mặt của Bùi Ngọc Nhi, Vu Lạc Vũ tự hỏi, Bùi Ngọc Nhi nàng rốt cuộc có điểm nào tốt, có thể khiến cho mình làm ra chuyện như vậy chứ?