Phòng khách Park gia vô cùng rộn rã, âm thanh náo nhiệt vang lên cho dù cách một tầng lầu cũng vẫn mơ hồ nghe được.
Lisa đóng cửa, ngăn lại tiếng ồn bên ngoài.
\”Ngồi đi.\” Sunghoon ngồi xuống, sau vẫy tay ý bảo cô ngồi xuống đối diện bàn làm việc của ông, nói.
Lisa gật đầu, ngồi xuống theo lời Sunghoon.
\”Hơn một năm nay, Chaengi đã chịu rất nhiều khổ sở.\” Sunghoon chậm rãi cất tiếng: \”Tính tình nó vừa bướng bỉnh vừa mạnh mẽ, cho dù trong lòng chịu nhiều uất ức cũng không nói với ta và mẹ nó, nhưng thân làm cha nó, không có khả năng nhìn không ra.\”
Lisa im lặng, cũng không biện hộ giải thích gì. \”Là con nợ cô ấy.\”
Sunghoon lắc lắc đầu, xua tay nói: \”Ta cũng không định thăm dò chuyện bên trong Manobal thị, cũng không hỏi đến nguyên nhân cô giấu diếm chúng tôi thân thế của mình nhiều năm nay. Hiện tại ta chỉ thầm nghĩ làm một người cha, muốn thoải mái nói với cô về chuyện giữa cô và Chaengi.\”
Bây giờ nói chuyện, tức là Sunghoon đã thỏa hiệp. Nhưng không thỏa hiệp, thì có thể thế nào?
Sunghoon bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Buộc ông thỏa hiệp như vậy, không phải do bối cảnh và gia thế hiển hách hiện nay của Lisa, cũng không phải bởi cô có thể tạo dựng cho Chaeyoung một cuộc sống cực kỳ tốt sau này, mà xuất phát từ quyết định và sự chờ đợi của Chaeyoung hơn một năm nay. Nàng là con gái của ông, nàng nghĩ gì, quyết định thế nào, cho dù nàng không đề cập đến, ông cũng có thể hoàn toàn nhìn thấu được.
Chaeyoung đặt Lisa trong lòng, không nhắc đến với bất kỳ ai, khóa lại thành bí mật sâu nhất trong tim nàng. Mà một khi nàng đã nhận định người đó, cho dù người ngoài có phản đối như thế nào, nàng cũng sẽ không dao động, không quan tâm.
Nghĩ như vậy, biểu tình trên mặt Sunghoon không chút thả lỏng, nghiêm mặt nói: \”Hai đứa đang ở chỗ cao, quyền thế cùng tiền tài đều có đủ, về phương diện vật chất ta thật không có gì phải lo lắng. Nhưng mà, về tương lai, ta muốn nghe một chút suy tính của cô?\”
\”Chủ tịch, con không muốn giấu diếm ngài điều gì. Thẳng thắn mà nói, hiện nay nội chiến ở Manobal thị vừa chấm dứt, chị của con cùng với trên dưới Manobal thị đều còn cần đến con, cho nên tạm thời trọng tâm cuộc sống của con vẫn như trước đặt ở Manobal thị, thân là người của Manobal gia con nên gánh lấy trách nhiệm. Nhưng mà, ngay cả như vậy, ở trong lòng con Chaeyoung vẫn quan trọng nhất, có lẽ vì chuyện nhà mà gần đây con hơi lơ là với cô ấy, nhưng con tuyệt đối sẽ không buông tay hay bỏ quên cô ấy.\” Lisa nói đâu vào đó, hiển nhiên đây là kế hoạch cô đã sớm tính toán trong lòng. \”Về tương lai, con có thể đứng trước mặt ngài hứa hẹn, nội trong hai năm con sẽ xử lý tốt chuyện của Manobal thị, cân bằng mối quan hệ giữa công việc và cuộc sống, chấm dứt tình trạng ở riêng như trước mắt giữa con và Chaeyoung. Còn nữa, về vấn đề con cái, trước tiên chuyện này được quyết định bởi thái độ của Chaeyoung, ngày nay khoa học phát triển như vậy, chỉ cần cô ấy nguyện ý, muốn một đứa con cũng không phải chuyện gì khó. Nếu chúng con thật sự có con, con sẽ để nó theo họ của Chaeyoung, trưởng thành với tư cách là đứa nhỏ của Park gia. Tuy rằng ở Manobal gia trên danh nghĩa chỉ có hai người là con và chị con, nhưng ở bên ngoài ba ba đã để lại không ít con riêng cho Manobal gia, con nghĩ về vấn đề thừa tự, đây cũng không phải chuyện gì khó.\”