Đêm tĩnh lặng.
Ngọn đèn đầu giường chiếu lên nửa bên mặt vô cùng tĩnh lặng của Jennie, khóe miệng cô hơi giương lên, ánh mắt cô dừng trên người Jisoo đang ngủ một cách nặng nề trên giường, nhìn khuôn mặt tao nhã của nàng bị che khuất bởi mái tóc, cô vươn tay nhẹ nhàng vén lên giúp nàng.
Jennie không thể nào nhớ nổi đã bao lâu rồi cô không nhìn Jisoo một cách càn rỡ như vậy, quan hệ của hai người đã từng bước từng bước trở nên lạnh lùng xa lạ như vậy đó. Giữa hai người có thể tranh phong tương đối, cũng có thể thần xỉ tương ky (nghĩa là tranh đấu đối đầu, tranh nhau từng lời), nhưng sự quan tâm, sự dịu dàng, thì khó mà dành cho nhau lần nữa.
Đây rõ ràng là đường do em chọn, không phải sao? Jennie cào cào tóc mình, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ mệt mỏi và bất lực. Một khi đã như vậy rồi, tại sao qua nhiều năm sau, em lại xin tôi tha thứ cho em?
Mê man trong câu chuyện cũ khiến Jennie thở dài, cô khẽ cười giễu cợt, sau đó vươn tay tùy tiện búng ngón tay lên trán Jisoo, để trút giận. Nhưng mà cô chỉ tỏ vẻ nguy hiểm thôi, động tác tay lại rất nhẹ, so với trừng phạt thì nó như một cái chạm không rõ ràng.
Ăn hiếp một con ma men đã say bất tỉnh nhân sự thì chẳng có hứng thú gì, nên Jennie đứng dậy phủi phủi quần áo, cúi đầu liếc nhìn Jisoo lần cuối.
\”Chúc em có một giấc mơ đẹp.\” âm thanh gợi cảm của Jennie vang lên, trong đêm yên tĩnh, giọng điệu cưng chiều nhỏ đến mức không thể nghe thấy, cũng có thể nghe được rõ ràng. Cô nói xong, nở nụ cười tản mạn, chỉ tiếc nghe không có bao nhiêu sung sướng. \”Có điều trăm ngàn lần đừng mơ thấy tôi, tôi biết em không muốn.\”
Ra khỏi phòng ngủ của Jisoo, Jennie đóng cửa một cách nhẹ nhàng, vừa đi xuống thì thấy chú Manobal đang đứng dưới lầu, yên lặng chờ cô.
\”Jennie tiểu thư,\” chú Manobal đón Jennie, nét mặt mang theo sự náy, đầu cúi càng thấp. \”Đối với việc làm của mình tối nay, tôi cảm thấy rất có lỗi, tôi biết đêm nay là đêm diễn thời trang quan trọng của Anna tiểu thư, nhưng vì tôi tự tung tự tác quyết định, hại cô lâm vào tình cảnh khó xử như vậy.\”
\”À, đừng bận tâm.\” Jennie cười cười, ngăn lời chú Manobal.
Chú Manobal giương mắt nhìn gương mặt quyến rũ của Jennie, sau đó cụp mi mắt: \”Nhưng tính tình của đại tiểu thư cô cũng biết rồi đó, tính tiểu thư vừa lạnh lùng lại cố chấp, ngoại trừ cô, thật sự trong thời gian ngắn tôi không nghĩ ra được người thứ hai có cách khuyên nhủ đại tiểu thư.\”
\”Ừ.\” Jennie lạnh nhạt đáp lời, sau đó, cô ngắt lời chú Manobal: \”Giờ cũng không còn sớm, tôi phải trở về, Anna đang chờ tôi ở nhà.\”
Jennie nói một câu thản nhiên như thế, một lời hai ý, lại như tạt một gáo nước lạnh khiến cho chú Manobal tỉnh táo lại. Ông ta nhanh chóng ngậm miệng, xoay người ra ngoài mở cửa cho Jennie: \”Vâng, tôi đưa cô ra ngoài.\”
Nhiều năm trôi qua, Jennie đã có Anna, mà bên cạnh Jisoo cũng thay đổi hết mấy người, mối quan hệ giữa hai người đã bị thời gian càng đẩy càng xa nhau, rốt cuộc không thể quay về năm đó được nữa.
Nhìn theo bóng dáng Jennie rời đi, chú Manobal lắc đầu, xoay người đi vào Manobal gia.
Chỉ là gần đây nhìn Jisoo càng ngày càng trở nên lạnh lùng, đối tượng bên cạnh nàng đến rồi đi cho đến nay không ai lâu bền, chú Manobal vẫn luôn nhớ đến hai người họ đã từng kề vai sát cánh bên nhau, nghĩ lại nếu năm xưa không xảy ra biến cố ấy, có lẽ bây giờ đây, hai người họ cũng sẽ không trở thành như vậy.