Jennie rời khỏi trà lầu, cô ngước mắt nhìn ánh mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, sau đó đeo kính.
Lúc này trợ lý đã ở ngoài xe đợi Jennie, thấy cô đi tới, đầu tiên xoay người mở cửa xe, sau đó nghiêng đầu đánh giá vẻ mặt ẩn giấu dưới cặp kính của Jennie, khoa trương vỗ tay.
\”Kim tổng, thứ lỗi em nói thẳng nha, nhìn vẻ mặt của chị rõ ràng giống như mới bị người ta lột một lớp da vậy.\” Cô trợ lý nhỏ mấy năm nay vẫn ở cạnh Jennie, bản lĩnh khác thì không học được, chứ chuyện khéo ăn khéo nói tùy mặt gửi lời thì học được bảy tám phần. \”Xem ra lần này chị bị Manobal phu nhân chém không nhẹ ha.\”
Jennie vuốt vuốt tóc dài, liếc cô trợ lý nhỏ một cái, miễn cưỡng cười nói: \”Ờ, mệt muốn chết.\”.
Khóe miệng cô trợ lý nhỏ ẩn giấu nụ cười sung sướng khi thấy người khác gặp họa, ngoài mặt thì ân cần thăm hỏi và đồng tình, lời nói ra cũng nghe thật xuôi tai: \”Kim tổng chúng ta vậy mà cũng bị thiệt thòi trong chuyện làm ăn sao, thật hiếm có.\”
Jennie gỡ kính, dùng kính chọt chọt vào gò má phúng phính của nàng, nói: \”Em đang tự mình cho tôi lý do đuổi em sao?\”
\”Chị sẽ không nỡ đuổi em đâu.\” Cô trợ lý nhỏ duỗi hai tay đặt trước chân, chớp chớp đôi mắt to tròn, cười hì hì nói: \”Bởi vì nhân viên có gan thành thật như em, bây giờ không còn nhiều lắm đâu.\”
Jennie híp mắt, cô khẽ cười quyến rũ, tay càng dùng sức mạnh hơn, cô trợ lý bị đau vừa nhăn nhó mặt mày, vừa gượng cười. Đôi mắt màu hổ phách của nàng sóng mắt lưu chuyển không ngừng, nàng nghiêng người, hai tay bày ra tư thế mời, một lòng thầm nghĩ chỉ muốn Jennie mau mau tha cho nàng. (người thứ 3 có đôi mắt màu hổ phách trong truyện…hehe)
Jennie vừa thả tay xuống, tiếng động cơ xe vang bên tai, cô nhìn qua kính chiếu hậu thấy có một chiếc xe đang chạy đến, yên lặng mấp máy môi.
Chunghee bước xuống trước, anh ta nhanh chóng đi ra chỗ cửa xe sau, khom người mở cửa. Jisoo mang vẻ mặt lạnh nhạt khom người xuống xe, tầm mắt nàng đảo đến trên người Jennie, sau đó bước đến.
Ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống, vẫn không tan chảy được vẻ mặt lạnh như băng của Jisoo, dáng người thướt tha, bước chân tao nhã, nhưng lại khiến người ta cảm thấy có một áp lực khó thở.
\”Cô và Sonyang gặp mặt?\” Ánh mắt Jisoo vẫn dừng trên mặt Jennie, nàng nói xong, nhịn không được hơi nhíu mày. \”Jennie, tôi nói rồi, đây là chuyện của Manobal gia, tôi không cần cô…\”.
Jennie không thèm để ý khoát tay, ngắt lời Jisoo, cô châm một điếu thuốc, bực dọc rít một hơi, nói: \”Im lặng một lát. Tôi hầu hạ phu nhân nhà cô cả buổi chiều, trước tiên để tôi thở chút đã.\”
Lời nói của Jennie nghe vào tai Jisoo, sinh ra một loại hương vị lừa tình ái muội khác, nàng dừng một chút, tim bất giác đập liên hồi, lòng ngực ẩn chứa một cảm giác khác thường thiêu đốt lòng nàng khó chịu, cảm giác buồn bực thôi thúc nàng lặng im nhìn lại Jennie, thật sự không lên tiếng nói gì nữa.
Jisoo không nói lời nào, Jennie liền dựa lên cửa xe, sung sướng cười nhẹ một tiếng, không đứng đắn nhíu mày: \”Hay là… cô lo cho tôi?\” Jennie rướn người về phía Jisoo, híp mắt cười. \”Jisoo, tôi muốn nghe lời thật lòng của cô.\”