Jisoo lại mơ cùng một giấc mơ.
Trong mơ vẫn là mùa thu lá rơi như trước kia, lá phong đỏ rực bay trong gió, từng bước chân nhỏ giẫm lên trên, phát ra tiếng vang nặng nề.
Khi đó Jisoo còn rất trẻ, là một cô gái mười bảy mười tám tuổi, nghe tiếng chuông tan học, nàng ra khỏi lớp, cách vài ba bước, nàng dường như nghe được bên trong phòng học vang lên tiếng dương cầm du dương.
\”Jennie tiểu thư, tôi thích cô.\”
Tiếng đàn bỗng im bặt.
Jisoo đến gần phòng học đàn, bước chân dừng lại theo tiếng đàn, nàng đứng bên ngoài cửa sổ nhìn vào, tầm mắt nhanh chóng khóa chặt bóng dáng vô cùng xinh đẹp bên trong kia.
Jennie khép lại nắp phím đàn, mái tóc đen dài xõa trên lưng, bên ngoài cửa sổ, ánh dương quang chiếu rọi lên những chiếc lá phong, len lỏi đi vào, chiếu lên người cô tạo ra một màu sắc sáng rực. Cô lười biếng chống đầu, mỉm cười nhìn bạn học nam đó, đôi mắt híp lại, vô cùng xinh đẹp.
Bạn nam bị ánh mắt Jennie nhìn thấu khiến không che lấp được cảm xúc và bối rối, không biết làm sao, chỉ thấy Jennie khẽ cười ra tiếng, chống đầu hướng mặt về phía bạn nam ấy, vô tư nói: \”Nhưng làm sao bây giờ đây? Đối với con trai… tôi không có hứng thú.\”
\”Sao?\” Bạn nam khó hiểu ngẩng đầu, nhất thời cũng quên luôn cả khẩn trương và lo lắng, giật mình đơ người nhìn Jennie, hình như là không hiểu ý trong lời nói của cô.
\”Còn chưa hiểu hả?\” Jennie càng thêm khoái trá cười to, dường như còn không thấy được lời nói của mình có gì đó không ổn. \”Tôi thích con gái.\”
Mùa thu gió lạnh nhè nhẹ thổi qua, làm nhánh cây đong đưa xào xạc, những chiếc lá rơi rụng theo tiếng gió.
Bạn nam đó đã quá quẫn bách và kinh ngạc mà rời khỏi phòng học đàn từ sớm, chỉ có Jisoo đứng tại chỗ, nhìn bộ dạng tươi cười giả dối của Jennie sau trò đùa dai vừa rồi, thở dài một tiếng, đi vào phòng học.
\”Cô lại trốn tiết.\”
\”Ồ, là cô à.\” khóe miệng Jennie hơi cong lên, nhìn thấy gương mặt không thay đổi của Jisoo cũng chẳng thấy có gì lạ, chính thức xoay người, cằm chống nhẹ lên tay nghiêm nét mặt, giương đôi mắt đầy quyến rũ nhìn Jisoo. \”Rồi sao, cô lại tới đây bắt tôi về viết kiểm điểm hả? Hội trưởng đại nhân.\”
Jisoo không thèm để ý lời nói chế nhạo của Jennie, lạnh lùng nghiêm túc và đầy khí thế nói: \”Nếu biết, thì mau đứng lên theo tôi trở về đi học.\”
\”Lời lúc nãy tôi nói, cô nghe hết rồi?\” Jennie mắt điếc tai ngơ đối với lời Jisoo nói, cô lại mở nắp phím đàn, ngón tay thon thả khiêu nhẹ, vang lên một âm tiết.
\”Ừ.\” Jisoo đáp một tiếng, còn bình luận: \”Không thể không nói, trò đùa của cô khi nãy, không chỉ thấp kém mà còn nhàm chán nữa.\”
\”Không hề.\” ngón tay Jennie điểm nhẹ các phím đàn một cách không theo quy luật, cô nói xong, khóe miệng cong lên nụ cười bí hiểm. \”Những lời tôi vừa nói, không phải nói đùa.\” Cô để ý thấy Jisoo vừa nghe thì hơi giật mình, Jennie cười càng thêm tươi hơn. Dường như sợ Jisoo nghe không rõ, cô ngẩng đầu nhìn lại Jisoo, tốt bụng lặp lại lần nữa: \”Tôi nói tôi thích con gái, đây là sự thật.\”