[Bhtt] (Lichaeng Ver) Quan Hệ Thân Mật – Chương kết: Thiên đường chỉ gần trong gang tấc – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 7 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Bhtt] (Lichaeng Ver) Quan Hệ Thân Mật - Chương kết: Thiên đường chỉ gần trong gang tấc

Ánh nắng sáng vàng rực rỡ chiếu lên đôi mắt nhắm chặt của Chaeyoung, nàng mệt mỏi hé mắt ra, phát hiện mặt trời đã lên cao. Nhớ lại đêm qua nàng và Lisa đã phóng túng điên cuồng giữ lấy nhau, Chaeyoung mệt mỏi ngồi dậy, toàn thân đau nhức rã rời như kêu gào lên để trả lời cho trí nhớ của nàng.

Nửa bên giường ngủ trống trơn, giống như cảnh tượng Chaeyoung đã quen thuộc hơn một năm nay, chỉ là hôm nay thoạt nhìn vô cùng cô đơn và bất an. Nhìn vị trí không người bên cạnh, nàng giật mình sửng sốt một hồi, sau đó xuống giường đi đến bên giá áo lấy áo choàng tắm, vừa mặc vào vừa đi ra ngoài phòng khách.

Bước chân vội vã, cho đến khi bắt gặp Lisa ngồi ở ban công bên ngoài phòng khách, nàng mới thả lỏng mà dừng bước.

Lisa đang ngồi trên xích đu, nắng chiều ấm áp chiếu lên khuôn mặt cô khiến nó trở nên đặc biệt xinh đẹp, tỏa ra ánh vàng rực rỡ. Cả người cô đắm chìm dưới ánh nắng, khóe miệng hơi cong lên nụ cười trông có vẻ ấm áp và đầy sinh khí, đẹp tựa như ảo giác.

Manobal tượng này thật giống như hình ảnh Chaeyoung đã ngày đêm ảo tưởng hơn một năm nay, tưởng tượng một ngày nào đó khoảnh khắc nàng mở cửa vào nhà, phát hiện Lisa đứng một góc nào đó trong nhà, hoặc ngồi trên sô pha đọc sách, hoặc nằm ở trường kỷ (ghế dài) ngoài ban công nhắm mắt dưỡng thần, nhưng tưởng tượng vĩnh viễn vẫn chỉ là tưởng tượng, thời gian chờ đợi lâu dài và sự thất bại nói cho nàng biết một sự thật. Đó chính là, Lisa thật sự mất tích, có lẽ sẽ không bao giờ quay trở về nữa.

Mà nay, Lisa đang ở một nơi cách nàng không xa, gần đến mức ngón tay có thể chạm vào, gần đến mức chỉ cần vươn tay giữ lấy, cô ấy sẽ không chạy đi nữa.

Chaeyoung không muốn thừa nhận tim mình đã đập hoảng loạn cho đến ngay giây phút nhìn thấy Lisa mới bình lặng trở lại, lại càng không muốn thừa nhận hình ảnh hiếm hoi đã lâu ngày không gặp vẫn xinh đẹp như vậy, nàng giữ vẻ mặt bình tĩnh bước đến, đẩy cửa kính ban công ra, lạnh nhạt nói: \”Ngại quá, Manobal tổng, nhà tôi chưa bao giờ cho phép người ngoài ngủ lại.\” Nàng nói xong, cầm lấy áo khoác Lisa để ở phòng khách, ném vào người Lisa. \”Tối hôm qua coi như trường hợp đặc biệt, có điều hiện tại mời cô nhanh chóng đi ngay.\”

Đầu tiên Lisa nhìn áo khoác trong lòng mình, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Chaeyoung, sắc mặt vô cùng khó coi, cười nói: \”Tôi là người ngoài?\”

\”Chẳng lẽ cô vẫn là người nhà?\” Chaeyoung hỏi lại, lộ ra sự phẫn nộ và căm hận đã tích tụ hơn một năm nay, nàng nói xong, lạnh lùng mở miệng cười nói: \”Tôi nghĩ tốt nhất cô không nên hiểu lầm, tối qua bất quá chúng ta chỉ theo nhu cầu phóng túng một chút mà thôi. Có lẽ hơn một năm trước thì cô còn có thể được xem là người nhà, nhưng hiện tại, trong mắt tôi nhiều nhất cô cũng chỉ là một người xa lạ đã lâu không gặp mà thôi.\”

Lời nói của Chaeyoung khiến Lisa phải nhíu mày, có điều vẻ mặt tức giận đó thoáng chốc đã bình ổn trở lại, cô chỉ thở dài thật nhẹ, buông áo khoác xuống rồi đứng lên, giọng điệu bất đắc dĩ nhưng nghe ra vừa thân quen lại vừa nuông chiều. \”Đã hơn một năm không gặp, tính tình vừa khó chịu lại ngạo kiều của em thật chẳng thay đổi gì cả.\” Lúc Lisa nói lời này, bóng dáng đã đi về phía nhà bếp. \”Đói bụng không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.