Trở lại văn phòng, Chaeyoung mới lấy di động từ ngăn kéo ra, điện thoại Mẹ Park gọi liền vang lên.
\”Alô?\”.
\”Chaengi a, ngày mai không có việc gì chứ?\”
\”Vâng, sao vậy?\”
\”Somi đã về mấy ngày rồi, con đây làm chị mà còn không về ăn cơm. Ngày mai mẹ xuống bếp, con nhớ rõ phải về sớm nha.\” Mẹ Park hiển nhiên là muốn thế nào nói thế ấy, bà nói xong, đột nhiên nhớ tới cái gì, lại bổ sung nói: \”Nhớ kêu Tiểu Li cùng nhau đến nha!\”
Chaeyoung phiên cái xem thường, nói: \”Mẹ, đây là việc gấp mẹ nói?\”
\”Con là người bận rộn, mẹ đương nhiên trước tiên phải hẹn thời gian với con, miễn cho con ngày mai lại tìm lý do từ chối.\”
Mẹ Park nói đúng lý hợp tình, không cảm thấy có gì không ổn, nhưng Chaeyoung nghe xong lại giận không chỗ phát tiết. Nếu lão mẹ nhà mình không gọi điện thoại như đòi mạng, nàng bây giờ hẳn là còn đang dưới phòng nghỉ ngơi, thực hiện cái kế hoạch ấp ủ lâu nay!
\”Đã biết.\”
Chaeyoung chịu đựng cắn răng đáp ứng, theo sau cúp điện thoại, ném nó sang một bên, rồi lại bận rộn với công việc của mình.
Hôm sau gần đến giờ tan tầm, Mẹ Park lại gọi điện thoại đòi mạng như trước. Chaeyoung bị Mẹ Park điện thoại làm cho thiếu chút nữa phát cáu, đành phải vừa trả lời vừa xử lý qua loa cho xong công tác ngập đầu, đi xuống lầu tìm Lisa.
Lúc đi đến, Donghyun nhanh mắt, đầu tiên phát hiện Chaeyoung, nàng giật mình chợt hét to \’Park tổng\’, sau đó vội vàng chạy ra chào đón.
\”Giám đốc Manobal đâu?\” Chaeyoung tay trái kéo túi xách, hai tay giao nhau trước ngực, thấy văn phòng Lisa không có người, thế này mới nghiêng đầu hỏi Donghyun.
\”Giám đốc Manobal đi họp ở bộ phận công trình, chắc cũng sắp về rồi.\”
\”Ừ.\” Donghyun nhắc tới, Chaeyoung mới hoảng hốt nhớ tới chuyện này, nàng lên tiếng, sải bước giày cao gót, tùy ý tiêu sái đi một vòng gian phòng làm việc, từ trên cao nhìn xuống rất khí thế, làm cho cả đám nhân viên ngồi đó đều hoảng sợ, sợ làm sai chuyện gì bị nàng trách phạt. Đảo một vòng, Chaeyoung không thấy bóng dáng Somi, nên mới quay đầu qua hỏi Donghyun: \”Nhị tiểu thư đâu?\”
\”Nhị tiểu thư…\” Donghyun lúc này mặt lộ vẻ khó xử, ấp úng nửa ngày, nói không nên lời một câu đầy đủ.
\”……\” Tuy rằng chờ được chỉ là sự im lặng của Donghyun, nhưng Chaeyoung cũng hiểu được đầy đủ đáp án, mặt nàng trầm xuống, hỏi: \”Đi khi nào?\”
\”Sau khi Giám đốc Manobal đi họp, nhị tiểu thư liền đi.\”
Donghyun run run nói xong, sắc mặt Chaeyoung càng thêm khó coi. Thật cẩn thận liếc mắt nhìn xem Chaeyoung một cái, Donghyun chỉ cảm thấy ánh mắt tổng giám đốc nhà mình, quả thực có thể đông chết người.
\”Donghyun, đem biên bản cuộc họp này sửa lại một chút giùm tôi.\”
Tiếng Lisa truyền tới từ phía sau, Chaeyoung quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Lisa chạy bên cạnh nàng, hướng tới nàng gật gật đầu, Lisa tiếp tục quay lại dặn dò Donghyun làm việc. Cô phân phó xong, Donghyun liền mượn cơ hội chạy đi.