Mình nói, tiểu ác ma nhà bồ sắp về rồi.
Chaeyoung nói xong, cầm điện thoại đợi nửa ngày, cũng không nghe Minae nói câu nào.
Sẽ không đến nổi vui mừng quá mức, vui quá hóa buồn chứ?
Nghĩ, Chaeyoung vừa định lên tiếng, đột nhiên nghe bên đầu kia điện thoại Minae hít sâu một hơi, hỏi: \”Cô ấy nói khi nào về?\”
\”Cuối tuần này.\” Chaeyoung nói xong, mở ngăn kéo lấy cuốn sổ ghi chép ra, đánh một dấu kí hiệu vào ngày thứ 7. \”Ba mình làm riêng cho em ấy một bữa tiệc, không chừng hai ngày nữa sẽ mời bồ đó.\”
\”Chết tiệt, cô ấy sắp về mà lại không nói mình biết!\” Minae nghiến răng nghiến lợi nói xong, lại nhịn không được ẩn ẩn lo lắng. \”Bồ nói xem Somi có phải đã có…\”
\”Yên tâm đi.\” Hiểu được Minae lo lắng điều gì, Chaeyoung không nói gì nhìn trần nhà, trực tiếp cắt lời nàng, \”Trên thế giới này, ngoài Minae bồ ra, mình nghĩ đại khái không có người thứ hai có can đảm lớn đi thích Park nhị tiểu thư đâu!\”
\”……\”
Lời Chaeyoung nói không giống như đang an ủi Minae giờ phút này tâm tình bất an không yên, mà giống như thật khó mới tìm được cơ hội nói xấu tính tình Somi. Minae đương nhiên biết quan hệ giữa Chaeyoung và Somi xấu đến cỡ nào, cho nên nàng rất thông minh lựa chọn im lặng để tránh kích động chiến tranh.
\”Cho nên mấy ngày nay, bồ phải nắm bắt thời gian, quăng hết công việc đi, cắt tóc chuẩn bị cho đẹp, đem lễ vật đến, chờ ngày nghênh đón tiểu ác ma của bồ đi.\” Nói xong, Chaeyoung ác liệt cong khóe miệng, cười quỷ dị đến cực điểm. \”Giờ này bồ mà còn không nắm chắc cơ hội, trơ mắt nhìn Somi trở về gây họa cho chúng sinh, bồ chờ bị mình cười nhạo cả đời đi!\”
Cúp điện thoại, Chaeyoung nghe tiếng gõ cửa, tưởng Yerin gọi Lưu phó tổng đến, nên Chaeyoung cũng không hỏi ngoài cửa là ai, mà lên tiếng gọi người ngoài cửa vào.
Nhưng ngay lúc ngẩng đầu lên, Chaeyoung ngẩn người, nhìn người ngoài cửa tiến vào.
Lisa dường như không thấy Chaeyoung trong nháy mắt đơ người, cô chỉ yên lặng ngồi xuống, không làm gì khác.
\”Cô…\” Chaeyoung chỉ phun ra được một chữ, không nói tiếp. Đánh giá Lisa vài giây, nàng mới tỉnh táo trở lại, nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, mày càng tức càng nhíu chặt. \”Bây giờ mấy giờ, cô rốt cuộc nhớ phải đi làm?\”
Thật ra là có thể nói những lời dễ nghe vào lúc này để che giấu lúng túng, nhưng đánh chết Chaeyoung cũng nói được lời quan tâm an ủi nào, cho nên nàng vẫn như trước quen với việc mở miệng chất vấn người đối diện.
\”Không phải cô kêu tôi ở nhà nghỉ ngơi cho tốt sao?\” Lisa sờ sờ mũi, cười rất vô tội.
Đáng tiếc giả bộ vô tội với Chaeyoung mà nói, một chút dùng cũng không được.
Nàng chỉ \’hừ\’ lạnh một tiếng, không thèm nhắc lại.
Chaeyoung không thèm nhắc lại, Lisa cũng im lặng theo.
Trên thực tế, cô không phải lười đi làm ở nhà nhàn hạ, mà vì hôm sau cô mới phát hiện ở vết thương toàn bộ mắt cá chân đều sưng lên hết, hôm trước còn không đau lắm, mà hôm sau lại lạnh thấu xương. Cô thật khó khăn mới chạy tới được bệnh viện khám gấp, dây chằng tổn thương có vẻ nghiêm trọng, ít nhất phải ở nhà nghỉ ngơi dưỡng vài ngày mới có khả năng đi được..