Ngày đó Chanyeol đi, Chaeyoung tuân theo chỉ thị của Sunghoon và Mẹ Park, ngoan ngoãn đi tiễn.
Mặc kệ hai anh em họ có quan hệ ác liệt ngầm như thế nào đi nữa, ngoài mặt, cả hai người không ai định đánh vỡ biểu hiện giả dối, không cần nói cũng biết duy trì hòa bình ra bên ngoài.
Cứ việc cố gắng toan tính, cả hai cùng một loại hành động, đủ để lừa gạt mọi người kể cả ánh mắt nhau.
\”Ba và Dì đều nhờ em chiếu cố, chờ công ty bên kia ổn định rồi anh sẽ về thăm hỏi mọi người.\”
Chanyeol một bộ đồ tây thẳng tắp, đứng ở cửa soát vé, dặn dò Chaeyoung.
\”Vâng, anh yên tâm đi.\”
Vẫy vẫy tay với Chanyeol, Chaeyoung đơn giản đáp, nhìn theo Chanyeol đi vào cửa soát vé mới xoay người đi ra ngoài sân bay.
Ra ngoài, Chaeyoung ngồi vào trong xe, chậm rãi nhẹ nhàng thở ra.
\”Park tổng, xin hỏi hiện tại muốn đi đâu?\” Jiwon nhìn qua kính chiếu hậu thấp giọng hỏi Chaeyoung.
Chaeyoung nghe vậy, cúi đầu nhìn nhìn đồng hồ trên cổ tay, gần giờ tan tầm, về công ty là vô nghĩa. Nàng nghĩ nghĩ, lấy di động ra, nhấn dãy số quen thuộc, cuối cùng lại xóa bỏ từng số từng số.
Hôm nay Chaeyoung mới nhận được bản kế hoạch của Lisa, nói vậy mấy ngày nay vẫn là gấp gáp làm việc này, thật không dễ dàng gì nghỉ ngơi. Nghĩ, Chaeyoung lắc lắc đầu, bỏ đi ý định gọi cho Lisa.
Thở dài, Chaeyoung nói: \”Về nhà.\”
Máy CD trong xe vang lên tiếng dương cầm du dương, Chaeyoung buồn ngủ, không biết xe chạy bao lâu, đột nhiên nghe tiếng chuông điện thoại vang lên.
Mơ hồ chớp chớp mắt, Chaeyoung lấy điện thoại ra, màn hình hiển thị tên Minae.
\”Alô.\”
\”Đang làm gì đó?\”
\”Chuẩn bị về nhà.\” Chaeyoung lười biếng duỗi lưng, giọng điệu thờ ơ.
\”Mình vừa xử lý xong một vụ án, thế nào, mời bồ ăn cơm?\”
\”Được.\” Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, Chaeyoung đáp ứng không cần nghĩ.
Khi Minae chạy tới chỗ hẹn, Chaeyoung đã đến rồi.
Thấy Minae dừng xe bên đường, Chaeyoung mới chậm rãi xuống xe.
Nàng tay trái xách túi, hai tay khoanh trước ngực, ngẩng đầu tao nhã tiêu sái đi lại, thật giống như thiên nga trắng kiêu ngạo.
Giờ tan tầm, đám người đi đường đều ghé mắt nhìn sang, vô số ánh mắt lưu lại bên người Chaeyoung.
Ngồi vào trong xe Minae, Chaeyoung cài dây an toàn, nghiêng đầu hỏi: \”Định mời mình ăn gì đây?\”
\”Món Nhật được không?\” Minae vừa nói vừa quay đầu xe rời đi. \”Mình nhớ có một nhà hàng cũng không tệ lắm.\”
\”Ừ.\” Chaeyoung ngáp một cái, miễn cưỡng lên tiếng.
Minae dừng xe trước nhà hàng Nhật, Chaeyoung mở cửa xe đi xuống trước.
Vừa vào trong, nhân viên phục vụ mặc kimono Nhật thân thiện chào đón. Dẫn đến một gian, Chaeyoung ngồi lên tatami.*